Tôi nịnh nọt dụi dụi vào tay anh ta, cơ thể anh ta dường như ấm lại đôi chút, không còn hành động gì khác mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi, cảm xúc trong mắt thu liễm lại một chút.
"Vậy em thích ai?"
Thích một người có thể nhìn ra được qua ánh mắt, M/ộ D/ao từng nói câu này, nhưng tôi không biết ánh mắt cố chấp, dò xét, đi/ên dại này của Giang Hành Chi có được tính là thích hay không.
Tuy nhiên, cái miệng lại nhanh hơn cái n/ão: "Tôi thích anh." C/ứu mạng, tôi đang nói cái gì vậy? Hả? Hủy diệt đi cho rồi!
Anh ta khẽ cười một tiếng, nhưng ý cười chẳng chạm đến đáy mắt. Anh ta cúi xuống hôn tôi, không phải kiểu hôn sâu mãnh liệt như muốn nuốt chửng đối phương như hai lần trước, mà là một nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng và đầy vương vấn.
Tôi hơi mất tự nhiên né tránh một chút vì thấy hơi ngứa. Kết quả là chẳng biết lại chạm vào sợi dây th/ần ki/nh nào của vị đại thần này, khí thế bạo ngược trong anh ta lập tức bùng lên, anh ta bóp mạnh cằm tôi, giọng điệu u ám đ/áng s/ợ, "Chẳng phải nói thích tôi sao? Vậy tại sao em lại trốn?"
"Thích tôi tại sao lại rời bỏ tôi? Tại sao khi tôi hỏi tôi đã làm sai điều gì, em lại không nói cho tôi biết? Tại sao lại bắt tôi phải đ/au khổ đến thế này?"
Tôi chợt thấy uất ức dâng trào, gào lên với anh ta: "Lúc trước anh nói tôi là con ch.ó của anh, chẳng lẽ tôi không đ/au lòng sao? Anh có biết vì câu nói đó mà tôi đã lén khóc bao nhiêu lần không? Giang Hành Chi, tôi coi anh là bạn, còn anh thì sao? Anh coi tôi là cái thá gì, coi như một con ch.ó của anh à!"
"Chỉ vì một câu nói đó thôi sao? Chỉ vì một câu nói mà em tính kế để rời bỏ tôi." Đôi mắt anh ta đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên mặt rồi rơi vào mắt tôi, cay xè một cách lạ lùng.
Anh ta đ/au đớn gầm lên: "Làm ch.ó của tôi không tốt sao? Như vậy trong mắt em sẽ chỉ chứa đựng một mình tôi, em cũng sẽ không cười với ai khác, chỉ cười với mình tôi, cũng chỉ nghe lời tôi mà ở bên cạnh tôi! Thế giới của em chỉ cần có tôi là đủ rồi, tại sao, tại sao còn vì một M/ộ D/ao mà cãi nhau với tôi?"
"Tôi chỉ hy vọng bên cạnh em chỉ có một mình tôi mà thôi." Nói xong, anh ta lại dụi đầu vào cổ tôi: "Chẳng phải em cũng từng c.h.ử.i tôi là đồ ch.ó đi/ên sao? Tôi cũng có thể làm ch.ó của em mà."
Anh ta mở khóa xích tay cho tôi, rồi đặt tay tôi lên cổ anh như một chiếc gông xiềng: "Em phải dắt tôi cho kỹ, đừng để tôi phát đi/ên, đừng để tôi tấn công làm hại người khác, đừng rời xa tôi, đừng đột ngột không cần tôi nữa."
Bi/ến th/ái! Quá bi/ến th/ái rồi!
Tôi thầm tặc lưỡi kinh hãi. Nhưng nhìn dáng vẻ trắng bệch và không chút chỗ dựa của anh ta, chẳng hiểu sao tôi không đẩy anh ta ra, mà lại chủ động ôm lấy anh ta, rướn người hôn lên.
...
11.
Khi tỉnh lại, nhìn Giang Hành Chi đang ngủ say, tôi thầm m/ắng một câu "đồ cầm thú", m/ắng anh ấy và cũng m/ắng chính mình.
Tưởng Hà ơi là Tưởng Hà, đầu óc mày có vấn đề gì không vậy, giải thích rõ ràng xong thì nên làm anh em tốt với người ta, mày đi hôn người ta làm cái quái gì không biết!
Tôi ngồi trên giường, cuối cùng vẫn không đủ dũng khí đợi Giang Hành Chi tỉnh lại, bèn x/é một mẩu giấy viết cho anh ấy: [Tôi đi công tác vài ngày, thời gian này sẽ rất bận, sau này tôi sẽ gọi điện liên lạc với anh.]
Đầu óc tôi giờ đang rất rối lo/ạn, tôi cần đi thư giãn để suy nghĩ kỹ về mối qu/an h/ệ giữa mình và Giang Hành Chi.
Điều tôi không biết là, sau khi tôi đi, Giang Hành Chi từ từ mở mắt ra, ánh mắt tỉnh táo như thể đã tỉnh từ lâu rồi. Anh ấy nhìn mẩu giấy tôi để lại, cầm bật lửa đ/ốt sạch, trong mắt đầy vẻ nham hiểm.
12.
Trong lúc đang đi nghỉ dưỡng, M/ộ D/ao gọi điện cho tôi: "Nể tình anh đã giúp em, em miễn cưỡng giúp hai người vậy."
Nói cái gì mà không đầu không đuôi thế?
"Anh có biết hồi cấp Ba em từng thích anh không?"
"Cái gì! Em muốn tăng lương hả? Hay có yêu cầu gì khác, anh đều đáp ứng hết, đừng có dọa anh."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười của M/ộ D/ao: "Em nói thật đấy, nhưng anh có biết ánh mắt anh luôn đặt trên người ai không? Giang Hành Chi. Em đã nói rồi, thích một người thì ánh mắt không giấu được đâu, em nhìn anh mười lần thì có đến chín lần anh đang đắm đuối nhìn Giang Hành Chi. Anh thích anh ta, có lẽ chính anh cũng chưa nhận ra."
"Hồi đó, Giang Hành Chi từng cảnh cáo em không được lại gần anh, anh ta nói chỉ cần em tránh xa anh ra, anh ta sẽ cho em ba triệu tệ. Nhờ thế em mới có tiền học diễn xuất, mặc dù em vẫn gh/ét cái vẻ cao cao tại thượng của anh ta."
"Nhưng mà, anh mau về đi, anh ta tìm anh đến phát đi/ên rồi đấy."
Tôi còn chưa kịp định thần thì Giang Cảnh Dật đã gọi tới. Anh Hai à, có chuyện gì thế?
"Cậu đang ở đâu? Thằng em tôi đã tuyệt thực ba ngày rồi, cậu không thấy xót nó chút nào sao? Cậu có biết chuyện năm đó của hai đứa, ông già đã tức gi/ận đến mức nào không? Cậu tưởng nó chỉ ra nước ngoài học thôi sao? Nó bị giam lỏng đấy, không được liên lạc với cậu, không được về nước gặp cậu. Để trốn về nước, xươ/ng sườn nó bị đ.á.n.h g/ãy, chân cũng bị đ.á.n.h g/ãy. Nếu không phải nó đ.á.n.h cược với ông già, trong vòng ba năm nắm quyền quản lý sản nghiệp nhà họ Giang thành công thì bây giờ nó còn chẳng được đến gặp cậu đâu."