Chiều hôm ấy, chú Cố và bố Lục đến thăm hai chúng tôi. Sau khi bước vào, tôi vẫn còn ngó ngoáy nhìn ra phía cửa. Bố Lục đi tới vỗ nhẹ lên đầu tôi, mặt mày ủ rũ: "Đằng sau không còn ai đâu, bố Văn Cẩn của con bị chú Kỷ Trần dụ đi mất rồi, bỏ rơi hai người đàn ông này rồi."

Tôi lườm ông một cái đầy bất lực. Cái chiêu này dùng bao nhiêu lần rồi mà vẫn còn đem ra xài.

Chú Cố đứng bên cạnh vội giải thích:

"Hai người họ chỉ đi du lịch thôi, chuyện của hai đứa, hai anh ấy vẫn chưa biết đâu."

Bố Lục bĩu môi: "Thôi được rồi, nào giờ kể xem hai đứa té cầu thang thành ra nông nỗi này là thế nào?"

Chuyện là thế này, đúng kiểu mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tôi tính bắt tr/ộm gà ai ngờ mất cả nồi cơm.

Dạo trước ở trường tôi quen một em Omega khóa dưới, hai đứa tâm đầu ý hợp nên rủ nhau đi chơi. Ai ngờ lúc m/ua cà phê lại gặp Cố Tự Minh.

Tôi vừa quay lưng đi gọi đồ, cô em đã quay sang xin Wechat cậu ta.

Cố Tự Minh ngước nhìn tôi với vẻ mặt vô tội, chiếc ly cà phê trong tay tôi bỗng chốc nát vụn.

Tôi quay mặt né ánh mắt cậu ta, liên tục xin lỗi nhân viên rồi gọi thêm một ly mới.

Cố Tự Minh cư/ớp người yêu đã đành, còn dám làm ngay trước mặt tôi. Không những thế, cậu ta còn được voi đòi tiên, làm bộ mặt thiệt thòi đó cho ai xem?

Cái thằng trà xanh khốn kiếp!

Điện thoại báo tin nhắn:

Đồ b/án phân‧Cố: “A Trạch đừng gi/ận, tôi không add wechat em ấy đâu, thật đó, không tin cậu xem này.”

Kèm theo ba tấm ảnh chụp màn hình, tôi chẳng thèm xem, tắt phụt điện thoại.

Cô em quay về vừa xin lỗi vừa giải thích: "Anh Lục ơi, dù anh đẹp trai lại tốt bụng, nhưng em không thích anh. Em muốn nói điều này lâu rồi mà sợ anh buồn."

"Thật ra em luôn coi anh như chị em với nhau, chưa từng có suy nghĩ khác. Với lại tình yêu Omega với Omega sẽ chẳng đi đến đâu đâu, anh nên dừng lại sớm đi!"

Thế đấy, tình yêu chưa kịp nở đã tàn.

Cứ lần nào hẹn hò gặp Cố Tự Minh là y rằng chuyện tình tan vỡ, như lời nguyền kinh dị vậy.

Dù cậu ta đúng là xuất sắc thật - ngoại hình điển trai, phong thái nho nhã, lại là Alpha cấp S. Nhưng tôi đâu có kém cỏi!

Tôi tức lắm, tôi chua xót, tôi bất mãn. Lần này nhất định phải cho cậu ta biết tay!

Tôi hẹn Cố Tự Minh ở dãy nhà học, rồi núp sau góc cầu thang, cầm con d/ao đạo cụ mượn từ câu lạc bộ định hù dọa cậu ta.

Đúng lúc Cố Tự Minh bước lên lầu, tôi đứng phắt dậy định xông ra. Ch*t ti/ệt, chân tê cứng rồi!

Tôi loạng choạng vài bước, đổ ập vào người cậu ta. Cố Tự Minh lảo đảo lùi lại, hai tay theo phản xạ ôm ch/ặt lấy tôi, hoàn toàn quên bám lan can. Thế là hai đứa lăn cù xuống dưới.

Nằm đ/è lên ng/ười cậu ta, tôi chỉ thấy chân đ/au điếng. Vừa định ngồi dậy ch/ửi thằng ngốc không biết bám lan can, tay phải chạm phải thứ gì đó ấm nóng - là m/áu.

Mùi pheromone dần lan tỏa, hương hoa lay ơn hòa lẫn mùi tanh của m/áu xộc vào mũi.

Không kịp nghĩ ngợi, tôi cởi áo sơ mi băng vội vết thương cho cậu ta rồi lập tức gọi cấp c/ứu.

Xong xuôi tôi mới nhận ra sự nghiêm trọng. Gọi Cố Tự Minh mấy tiếng không thấy cậu ta phản ứng. Giờ này chẳng có ai trên lầu.

Hoảng lo/ạn và sợ hãi nuốt chửng tôi. Nhìn cậu ta, một ý nghĩ kỳ quặc trỗi dậy từ đáy lòng: Nếu cậu ta ch*t, tôi phải làm sao?

Tim đ/au thắt, tôi gắng gượng bò dậy, gào thét cầu c/ứu bên ngoài.

Mãi đến khi nhân viên c/ứu thương đưa Cố Tự Minh lên xe, tôi mới lại cảm nhận được - chân đ/au điếng người, đ/au đến mức nước mắt giàn giụa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0