Tôi cũng là của cậu ấy

Chương 10

07/04/2026 15:55

Tôi tỉnh dậy trong sự hoảng hốt.

Đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Hạ Kỳ Sơ.

"Anh ơi, anh tỉnh rồi!"

"Bố mẹ ơi, anh tỉnh rồi!"

Tôi cựa mình, chiếc kim truyền dịch trên mu bàn tay gi/ật đ/au, truyền đến một cơn đ/au âm ỉ.

Bố mẹ vội vàng hỏi thăm, Hạ Kỳ Sơ thì lí nhí xin lỗi.

"Em xin lỗi anh... Em không nên chạy lung tung, không nên không nghe điện thoại."

"Em không cố ý đâu, điện thoại em để chế độ im lặng..."

Mẹ nấu cháo cho tôi, đỡ tôi đút từng thìa.

Bố mang th/uốc tới, đưa ly nước ấm.

Hạ Kỳ Sơ chăm chú canh bình dịch truyền, rút kim xong còn dặn dò tôi ấn ch/ặt miếng bông gòn.

Tất cả những điều tốt đẹp này giống như một giấc mơ vậy.

Tôi lén véo mạnh vào đùi mình dưới chăn.

Không phải mơ.

Nhà là ngôi nhà quen thuộc, phòng là căn phòng quen thuộc, bố mẹ là bố mẹ quen thuộc, đứa em trai đang ôm tôi làm nũng là đứa em trai quen thuộc.

Nhưng có gì đó đã khác.

Tôi không cần đến công ty nữa.

Bố bảo tôi nghỉ ngơi ở nhà, kể cả khi tôi khẳng định đã bình phục hoàn toàn.

Hạ Kỳ Sơ được bố đích thân dẫn đi khắp nơi, chẳng cần tôi chăm nom nữa.

Họ ở trong thư phòng đến rất muộn.

Tôi sợ Hạ Kỳ Sơ không chịu nổi, muốn đi khuyên nhủ.

Cánh cửa khép hờ để lộ ra cảnh tượng hòa thuận của gia đình ba người.

Mẹ đang đút trái cây cho Hạ Kỳ Sơ, tay bố đặt lên bản kế hoạch trên bàn.

Hạ Kỳ Sơ nghe rất chăm chú.

Hạ Kỳ Sơ không giống tôi.

Trước đây lúc tôi dạy toán cho cậu ấy đã biết cậu ấy rất thông minh.

Chỉ cần chỉ điểm một chút là thông ngay.

Thành tích học tập tốt đồng thời cậu ấy còn có rất nhiều thú vui giải trí.

Không giống tôi, vì thành tích học tập mà gần như không có hoạt động giải trí nào.

Lúc đó Hạ Kỳ Sơ luôn khen tôi rất giỏi.

Sau này cậu ấy còn thấy tôi giỏi nữa không?

Mẹ đang cắm hoa, tôi lại gần giúp đỡ, bà bảo tôi ra một bên nghỉ ngơi đi.

Ba không còn nói chuyện công việc với tôi trên bàn ăn sáng nữa.

Hạ Kỳ Sơ có mấy lần quên không đòi nụ hôn chào buổi sáng của tôi.

Cuối cùng tôi cũng quay lại công ty.

Mọi người đang bàn tán về những đề xuất đầy triển vọng của Hạ Kỳ Sơ cho dự án mới.

Bố dẫn cậu ấy đi tiếp khách, bảo tôi về nhà nghỉ.

Phần lớn dự án trong tay tôi bị chuyển giao.

Đến giờ là trợ lý lại lên tiếng nhắc nhở.

"Tiểu Hạ tổng, Hạ tổng dặn em nhắc anh tan làm về nhà sớm ạ."

Hạ Kỳ Sơ đang xem phương án, nhíu mày vẻ rất khó xử.

Tôi tìm được cơ hội ghé sát qua.

"Xem gì thế? Để anh giúp."

Cậu ấy lập tức né tránh.

"Không cần đâu anh, em nhờ bố giải quyết."

Hạ Kỳ Sơ mười sáu tuổi sẽ vì tôi dạy cho cậu ấy ba cách giải toán khác nhau mà nói tôi giỏi.

Giờ đây, Hạ Kỳ Sơ không còn thấy anh trai giỏi giang nữa.

Hạ Kỳ Sơ theo bố đi tiếp khách.

Tối đó cậu ấy không về.

Có lẽ quá muộn nên bố đưa cậu ấy nghỉ lại ở đâu đó gần đó rồi.

Sáng sớm tôi thấy cậu ấy từ phòng mình đi ra.

Thấy tôi liền chột dạ quay mặt đi.

"Anh... chào buổi sáng."

Có lẽ cậu ấy trưởng thành rồi, cũng không còn sợ m/a nữa, nên không cần ngủ cùng tôi nữa.

Bởi bố đã bảo rồi.

"Con không thể mãi dựa dẫm vào anh trai."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm