Quá khứ không ngoảnh lại

Chương 11

06/01/2026 12:25

Nói xong, cậu bé ngoan ngoãn ôm ch/ặt lấy chân tôi, nép sát vào người tôi đứng yên.

Tôi và Tạ Tư Nguyên đều sững người.

Thằng nhóc này lại gọi tôi là mẹ?

Khi nghĩ tôi bị b/ắt n/ạt, phản ứng đầu tiên của cậu bé lại là xông lên trước bảo vệ tôi, che chở cho tôi.

Trái tim tôi chợt mềm lại, ôm ch/ặt Lệ Vân Túc vào lòng.

Tạ Tư Nguyên bị hất một cái, mãi sau mới hoàn h/ồn:

- Em bé, cháu gọi cô ấy là gì? Cô ấy không phải người giúp việc nhà cháu sao?

Lệ Vân Túc ôm lấy cổ tôi, tỏ thái độ bảo vệ mà kéo đầu tôi vào lòng:

- Cô mới là người giúp việc! Cả nhà cô đều là người giúp việc!

- Trần Niệm là mẹ cháu! Là mẹ cháu yêu nhất!

Nói xong, cậu bé vẫn không yên tâm, lo lắng nhìn tôi:

- Trần Niệm, cô làm mẹ của cháu nhé? Cháu nhất định sẽ nghe lời cô.

Tôi gật đầu, mắt cay cay:

- Vân Túc, đáng lẽ cô chính là mẹ của cháu mà!

Lệ Vân Túc bặm môi ôm tôi ch/ặt hơn.

- Ồ... Tôi hiểu rồi. - Tạ Tư Nguyên bỗng cười lạnh.

- Trần Niệm, cô lừa đứa trẻ gọi mình là mẹ hả? Cô muốn dựa vào con cái để leo cao à? Nghe này, Lệ Đình Thâm là 'sát thần mặt lạnh' nổi tiếng trong giới, m/áu lạnh vô tình. Nếu hắn biết cô tính toán hắn, cô xong đời!

Tôi chưa kịp đáp, bỗng có một bàn tay ấm áp đặt lên eo.

Lệ Đình Thâm nghe thấy động tĩnh nên đã từ trong nhà bước ra.

Anh kéo tôi vào lòng, cùng Lệ Vân Túc nằm gọn trong vòng tay che chở.

- Tạ tổng, lần trước anh phỉ báng vợ tôi, nên tôi đã hủy bỏ hợp tác với Tạ Thị Y tế.

- Tôi vốn định tìm cơ hội giải thích với các bệ/nh viện khác, đây chỉ là ân oán cá nhân giữa tôi và anh, không nên ảnh hưởng đến hợp tác của các anh.

- Nhưng hôm nay anh tự tìm đến cửa khiến vợ tôi tức gi/ận. Tôi nghĩ, không cần giải thích nữa.

Tạ Tư Nguyên đứng như trời trồng.

Nụ cười gằn trên môi vội tắt lịm.

- Lệ tổng, ý ngài là... Vợ? Ai là vợ ngài?

Lệ Đình Thâm đưa tay vén mái tóc bị gió thổi rối của tôi ra sau tai, quay lại nhìn Tạ Tư Nguyên:

- Tạ tổng vẫn chưa hiểu ư? Hay anh chỉ tin vào điều mình muốn tin? Trần Niệm chính là vợ tôi, cũng là mẹ của con trai tôi.

Tạ Tư Nguyên lảo đảo, suýt ngã.

Lệ Đình Thâm quay sang bảo quản gia:

- Quản gia, tiễn khách. Từ nay về sau nếu còn có kẻ vớ vẩn nào đến quấy rối phu nhân, lập tức báo cho tôi và gọi cảnh sát.

Dứt lời, anh đón lấy Lệ Vân Túc từ tay tôi, tay kia vẫn ôm eo tôi dắt vào nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Long Nữ Chương 6
6 Pudding khoai môn Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm