Giành Lại Cuộc Đời

Chương 4

20/04/2026 12:09

Gia tộc họ Giang sụp đổ với tốc độ của một tòa tháp bài trước cơn bão lớn.

Chỉ trong buổi chiều định mệnh ấy, tổ điều tra liên ngành từ Cục Thuế và Ủy ban Chứng khoán đã rầm rộ tiến vào đại bản doanh của tập đoàn Giang thị. Toàn bộ hệ thống sổ sách bị niêm phong trong nháy mắt, lệnh phong tỏa tài sản được ban bố khiến giá cổ phiếu của tập đoàn lao dốc không phanh, bốc hơi hàng nghìn tỷ đồng chỉ sau vài phiên khớp lệnh.

Vết nhơ biển thủ công quỹ của Giang Triết bị phanh phui giữa thanh thiên bạch nhật. Hội đồng quản trị họp khẩn suốt đêm trong bầu không khí ngột ngạt như hầm m/ộ, để rồi đưa ra phán quyết tàn khốc nhất: tống khứ Giang Triết khỏi chiếc ghế Tổng giám đốc, tước bỏ mọi quyền lực cuối cùng của hắn.

Màn kịch hài hước nhất lại diễn ra tại dinh thự nhà họ Giang. Nghe tin tôi truy thu triệt để số tiền bị chiếm dụng, đám họ hàng ăn bám nhà Chu Cầm lập tức lật lọng. Đứa cháu trai từng được bà ta nâng như nâng trứng nay hóa thành kẻ đi/ên lo/ạn, gào khóc, lăn lộn ngay trước cổng biệt thự để đòi tiền, biến sự tôn nghiêm cuối cùng của nhà họ Giang thành trò cười rẻ tiền cho thiên hạ đàm tiếu.

Sáng hôm sau, đúng 9 giờ, tôi đứng trước cổng Cục Dân chính, thanh thản đón nhận luồng khí trong lành của sự tự do. Giang Triết xuất hiện như một bóng m/a vật vờ. Sau một đêm thức trắng chứng kiến đế chế của mình tan rã, hắn như già đi cả chục tuổi. Mái tóc rối bời, đôi mắt trũng sâu đen đặc quầng thâm, trông hắn thảm hại đến mức không thể nhận ra gã thiếu gia hào hoa ngày cũ.

Hắn nhìn tôi, ánh mắt là một mớ hỗn độn giữa hối h/ận muộn màng, sự không cam lòng và nỗi tuyệt vọng cùng cực.

“Vãn Ý… chúng ta… thật sự không còn đường lui sao?” – Giọng hắn khàn đặc, r/un r/ẩy như tiếng lá khô cọ vào mặt đường.

Tôi chẳng buồn ban phát cho hắn lấy một cái liếc mắt, chỉ lạnh lùng đẩy tờ đơn tới: “Ký đi.”

Bàn tay Giang Triết run cầm cập, từng nét bút ng/uệch ngoạc ký tên như đang tự tay đóng đinh vào qu/an t/ài của chính mình. Khoảnh khắc cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn đỏ rực trên tay, tôi chẳng thấy chút nhẹ nhõm nào, mà chỉ thấy một nỗi gh/ê t/ởm trào dâng. Ba năm thanh xuân tươi đẹp nhất, tôi đã đem đi nuôi dưỡng một con sói đội lốt người, một con chó vô ơn bạc nghĩa.

Bước ra khỏi bậc thềm, ánh nắng gắt gao khiến tôi nheo mắt lại. Luật sư Trương đã đợi sẵn bên chiếc xe đen bóng loáng.

“Cô Lâm, mọi chuyện đã kết thúc mỹ mãn chứ?”

“Ừm.” Tôi ngả người vào ghế sau, giọng mệt mỏi nhưng kiên định. “Phía nhà họ Giang giờ thế nào?”

Luật sư Trương bình thản lật tài liệu, giọng nói vô cảm như đang đọc một bản cáo phó: “Lỗ hổng tài chính của Giang thị đã mục nát vượt xa dự tính. Giang Kiến Quốc đang đi/ên cuồ/ng b/án tháo mọi bất động sản đứng tên mình để vá víu, nhưng tất cả chỉ như muối bỏ biển. Giang Triết đang đối mặt với đơn kiện từ hội đồng quản trị, án tù và khoản bồi thường khổng lồ đang đợi hắn. Còn Giang Khải và Tô Thanh? Với tội danh mưu sát bất thành và hàng loạt sai phạm nghiêm trọng, nửa đời còn lại của chúng chắc chắn sẽ mục nát sau song sắt.”

“Còn Chu Cầm?” – Tôi hỏi thêm, lòng không chút gợn sóng.

Khóe môi Luật sư Trương khẽ nhếch lên đầy mỉa mai: “Bà ta về nhà mẹ đẻ c/ầu x/in chút tình thương, kết quả bị chính đứa cháu cưng kia đ/á/nh g/ãy chân trong cơn cuồ/ng lo/ạn đòi tiền. Giờ đang nằm thoi thóp trong viện, đến tiền th/uốc men cũng chẳng có ai chi trả.”

Ác giả á/c báo, quả báo nhãn tiền đến nhanh hơn tôi tưởng. Tôi nhắm mắt lại, tưởng rằng vở kịch đẫm m/áu này cuối cùng đã hạ màn. Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên như một điềm báo chẳng lành.

“Xin hỏi, cô là Lâm Vãn Ý?” Một giọng nam trầm ổn, sắc lạnh từ đầu dây bên kia khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.

“Tôi đây.”

“Tôi là Đội trưởng đội hình sự thành phố. Liên quan đến vụ án của Tô Thanh và Giang Khải, chúng tôi vừa khôi phục được một số dữ liệu mật. Có manh mối mới… liên quan trực tiếp đến cô.”

Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi.

“Manh mối gì?”

Viên cảnh sát im lặng một lát, hơi thở nặng nề: “Trong danh sách liên lạc bí mật của Tô Thanh, cô ta có qu/an h/ệ mật thiết với một người. Người này… cô chắc chắn rất quen thuộc. Hắn tên là… **Cao Viễn**.”

Cái tên đó vừa thốt ra, tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, phổi nghẽn lại không thể hít thở. Cao Viễn!

Cái tên tôi đã dùng cả 5 năm ròng rã để ch/ôn vùi vào nấm mồ quá khứ. Mối tình đầu rực rỡ thời đại học, anh trai khóa trên mà tôi từng tôn thờ như tín ngưỡng. Năm năm trước, anh ta cầm toàn bộ số tiền khởi nghiệp xươ/ng m/áu của bố mẹ tôi rồi biến mất không một dấu vết, để lại tôi trong vũng bùn của sự phản bội. Tôi từng nguyền rủa anh ta ch*t ở một xó xỉnh nào đó, vậy mà giờ đây, gã lại hiện h/ồn về, dính líu ch/ặt chẽ với Tô Thanh?

“Cô Lâm? Cô vẫn nghe chứ?”

Tôi siết ch/ặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch, hít một hơi thật sâu để nén lại sự hỗn lo/ạn đang cuộn trào: “Tôi đến ngay.”

Tắt máy, tôi ra lệnh cho Luật sư Trương bằng giọng đanh thép: “Đổi hướng. Đến thẳng Cục Công an thành phố.”

Chiếc xe quay đầu, lao vút đi trên đại lộ. Tim tôi đ/ập dồn dập đầy bất định. Tôi hiểu rằng, đây không phải là kết thúc. Một cơn sóng ngầm tàn khốc hơn, thâm đ/ộc hơn đang lẳng lặng nuốt chửng mọi thứ từ phía sau. Sự trở lại của Cao Viễn giống như một viên đ/á tảng ném vào mặt hồ phẳng lặng, khuấy động lên những bí mật k/inh h/oàng mà tôi chưa từng ngờ tới. Mọi chuyện… mới chỉ chính thức bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm