Quản Gia Là "Mẹ Nam"

Chương 5

27/09/2025 20:32

Trong buổi khiêu vũ.

Tôi dán mắt nhìn theo bóng lưng Chu Kỳ, nghiến răng nghiến lợi như muốn x/é x/ác hắn ra từng mảnh.

Đúng là gã đàn ông đ/ộc á/c.

Trêu chọc tôi vui lắm hả?

Giang Mục lắc ly rư/ợu vang đỏ, dáng vẻ bất cần tiến lại gần: "Nhận thiệp mời của tôi mà đến đây làm thần giữ cửa với bộ mặt lạnh như tiền vậy. Ai lại chọc gi/ận tiểu thiếu gia đến nỗi phồng má như cá nóc thế này?"

"Cấm uống rư/ợu trước mặt người chưa thành niên." Tôi bực bội, quyết định không để cậu ta dễ chịu.

"Coca đấy, muốn nếm thử không?" Cậu ta cười cợt, nâng ly sủi bọt đưa về phía môi tôi, nhưng khi thoáng thấy Bạch Linh Trạch ủ rũ trong góc phòng, lập tức bỏ mặc tôi đi mất.

"Đồ trăng hoa!"

Tôi tức tối uống cạn ly cola.

Kết cục là vừa đặt ly xuống đã thấy hoa mắt chóng mặt.

Lúc tỉnh dậy, đã thấy mình đang nằm trên lưng Chu Kỳ.

Bước chân chập chờn như con thuyền nan bé nhỏ, đưa tôi trôi dạt vào dòng hồi tưởng.

Ngày ấy, khi còn nhỏ, tôi nào hiểu được ý nghĩa của những từ "người mẫu", "cuộc thi", "thời kỳ phát triển sự nghiệp", chỉ biết mẹ đã bỏ rơi tôi.

Còn bố thì chưa từng xuất hiện.

Trong căn nhà rộng thênh thang, đầu bếp, người giúp việc, thợ làm vườn ra vào tấp nập, nhưng tất cả đều tránh mặt tôi như tránh tà.

Tôi nghe được những tiếng thì thầm: Đứa con hoang.

Dù chưa hiểu rõ ý nghĩa, nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt họ cũng đủ biết đó là lý do tôi bị gh/ét bỏ.

Một ngày nọ, đang chạy rong ngoài vườn, tôi suýt ngã nhào thì bất ngờ được một vòng tay ấm áp đỡ lấy.

Tôi ngước lên, lại bắt gặp ánh mắt đang cười của Chu Kỳ.

Đôi mắt hổ phách long lanh sắc mật ngọt, đường nét gương mặt thiếu niên chưa đủ sắc cạnh nhưng toát lên sức mạnh trưởng thành. Ánh chiều tà đỏ rực như tấm áo choàng rực lửa trải dài từ chân trời tới trước mắt.

Chàng hiệp sĩ tuấn tú quên khoác giáp sắt ấy, tựa nhân vật trong sách tranh nhảy ra, hiện thân trước mặt tôi.

Tôi ch*t điếng, hoa mắt chóng mặt.

Xét cho cùng từ nhỏ tôi đã là con nghiện nhan sắc chính hiệu.

"Xin chào thiếu gia." Người đó quỳ một gối: "Tôi là Chu Kỳ."

Rồi rút khăn tay lau nhẹ những vết bụi trên má tôi: "Từ nay về sau, tôi sẽ là quản gia của cậu. Mong được chỉ giáo thêm, thưa thiếu gia."

Chắc chắn mặt tôi đã đỏ ửng, bối rối đứng hình vì danh xưng lạ lẫm này.

Chỉ có hắn gọi tôi là thiếu gia ngay từ lần đầu gặp mặt.

Và cũng trừ hắn ra, không ai trong nhà chủ động trò chuyện với tôi.

"Quản gia là gì?" Tôi vặn vẹo ngón tay hỏi.

"Là người giúp thiếu gia giải quyết phiền muộn, đồng hành cùng cậu trưởng thành."

"Anh sẽ ở bên tôi?" Tôi chớp mắt khó tin.

"Vâng." Chu Kỳ nắm ch/ặt bàn tay tôi trong lòng bàn tay ấm áp.

Tôi vắt óc nhớ lại từ sách cổ tích: "...Mãi mãi?"

"Mãi mãi."

Lời hứa viển vông năm nào vang vọng cùng câu hỏi ân cần hiện tại:

"Thiếu gia, người thấy thế nào rồi, còn chóng mặt không?"

Tôi không đáp, chỉ siết ch/ặt hơn vòng tay quanh cổ hắn.

Chu Kỳ khẽ ngập ngừng, rồi thầm thì: "Cố thêm chút nữa, sắp tới nơi rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm