Kim Châm Cầu Tự

Chương 2

29/05/2025 11:42

Khoảng một tháng sau, mẹ tôi có th/ai.

Bà ta hớn hở xoa bụng mình.

Bụng mẹ tôi nhọn hoắt, rốn lồi ra ngoài, đường chỉ đen sẫm trên da bụng.

Đến cả lão Trần, thầy coi bói m/ù ở đầu làng, cũng khẳng định là con trai.

Ngày nào cũng có người đến hỏi mẹ tôi bí quyết sinh con trai, mẹ tôi giấu nghề mãi không chịu nói.

Mãi đến khi có người mang nửa con lợn đến, bà ta mới nhấm nháp mấy hạt dưa nói: "Chích kim vào đứa con gái trước, đứa sau ắt sinh trai. Đây là bí kíp cao nhân mách tôi đấy."

"Kim chích cũng phải đúng cách, tốt nhất ngâm trong rư/ợu hùng hoàng ba ngày ba đêm."

"Khi chích đừng mềm lòng, phải dùng lực. Cái lũ tốn cơm đó càng gào to thì mấy đứa sau càng không dám đầu th/ai vào. Đứa tiếp theo ắt là con trai."

Bố tôi mừng quá mang cả rư/ợu Tết ra uống. Ông ta còn say xỉn lại lè nhè kể chuyện nhà tôi có người xưa từng là vương gia quý tộc, nếu vua không bị ch/ém đầu thì giờ đã là vương gia rồi, đâu phải làm phận nhà nông.

Mẹ tôi vui vẻ nắm tay tôi hỏi trong bụng có phải em trai không.

Về chuyện này, mẹ rất coi trọng ý kiến tôi.

Khi tôi mới sinh, dì Lý bảo mệnh cách tôi tốt, sẽ vượng phúc cho người thân, định bỏ tiền m/ua nhưng mẹ không đồng ý, m/ắng đuổi đi.

Nhưng trong lòng mẹ vẫn tin lời dì Lý, không đá/nh m/ắng tôi bừa bãi như với em gái.

Có lần bố tôi trượt chân rơi vào hố bẫy thợ săn sâu ba mét, nếu không có tôi tình cờ đi qua thì đã mất mạng. Năm hạn hán, cả làng mất mùa, duy nhà tôi được bội thu.

Những chuyện như thế nhiều không kể xiết.

Bố và bà nội đều khẳng định tôi là phúc tinh.

Tôi gật đầu, mẹ hài lòng đưa cho củ khoai.

Nhìn củ khoai, tôi lại nghĩ đến em gái, mũi cay cay.

Trước khi ch*t, con bé vẫn khản giọng đòi ăn.

Đời em tôi đã quá khổ, tôi không muốn dưới suối vàng mà con bé phải chịu đói.

Đêm khuya đợi bố mẹ ngủ say, tôi lén ra đầu làng đ/ốt tiền vàng cho em, đặt bát cơm trắng giấu trong áo bên đường, cắm ba nén hương, gõ bát gọi em về ăn cơm nhận tiền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm