Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1851: Chí bảo cát chảy! (2)

05/03/2025 13:53

Mà đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần cũng có dự cảm, cái lão q/uỷ bà này sợ là quấn lấy mình, chắc hẳn tiếp theo cũng sẽ vẫn gặp phải. Vì đề phòng chuyện như vậy, Bạch Tiểu Thuần cùng lúc điều khiển bảo quạt không ngừng bay nhanh như tên b/ắn, kéo dài khoảng cách lớn hơn nữa. Đồng thời, thi thoảng hắn còn thay đổi phương hướng. Trong khoảng thời gian này, Bạch Tiểu Thuần cũng một lần nữa chìm đắm ở trong việc luyện lửa.

Lại như vậy, thời gian năm năm trôi qua. Dưới sự truy đuổi này, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, không quan tâm tốc độ của chính mình nhanh hơn như thế nào, suy nghĩ biện pháp như thế nào để bỏ qua lão q/uỷ bà kia, tất cả những điều này đều chỉ là vô dụng.

Đối phương tối đa ba năm, sẽ một lần nữa xuất hiện ở phía sau lưng mình, không ngừng truy kích, Bạch Tiểu Thuần mặc dù tập quán, nhưng cũng không thể không mỗi lần đều hợp lại toàn lực đi bỏ chạy, nhất là lão q/uỷ này bà tốc độ, cuối cùng lại lần sau nhanh hơn lần trước một chút. Như vậy cũng giống như một roj, khiến cho Bạch Tiểu Thuần trong lúc khóc không ra nước mắt, trong lúc lẩn trốn, cũng không thể không đi/ên cuồ/ng tu luyện.

Ở dưới áp lực cực lớn này, tu vi của Bạch Tiểu Thuần cũng càng ngày càng tăng. Hiện tại hắn đã đến Thiên Tôn hậu kỳ đỉnh phong, cách đại viên mãn, cũng chỉ thiếu chút nữa mà thôi.

Về phần thời gian đối phương biến mất, lại là thời gian Bạch Tiểu Thuần luyện lửa. Vòng đi vòng lại, trong lúc thời gian không ngừng trôi qua, lửa hai mươi sáu màu, cũng được Bạch Tiểu Thuần chế luyện ra.

Sau khi từng ngọn lửa dung nhập cùng ấn ký của Bạch Hạo trên mu bàn tay, Bạch Tiểu Thuần có thể càng cảm nhận được rõ ràng sóng d/ao động thức tỉnh của Bạch Hạo đang càng lúc càng rõ ràng.

Chỉ là cách điều chế lửa hai mươi bảy màu, Bạch Tiểu Thuần lại gặp chút khó khăn. Cho dù hắn còn có một chút h/ồn, nhưng thôi diễn hai mươi bảy màu lửa, nhưng trước sau không thuận lợi, không có cách nào giống như lửa nhiều màu lúc trước, được Bạch Tiểu Thuần sáng tạo ra, lại giống như gặp phải bình cảnh, khiến cho Bạch Tiểu Thuần căn bản tìm không ra manh mối.

Rơi vào đường cùng, Bạch Tiểu Thuần cũng chỉ có thể tốn nhiều thời gian đi phân tích thôi diễn. Cứ như vậy, lại qua mười năm, cho đến một ngày này, Bạch Tiểu Thuần điều khiển bảo quạt, đứng ở sát biên giới cây quạt, tóc tai tán lo/ạn, đi/ên cuồ/ng lao nhanh như tên b/ắn về phía phía trước. Tiểu khí linh ở một bên không ngừng trợ giúp, khiến cho tốc độ của bảo quạt nhanh hơn.

Mà sau lưng của bọn họ, bà bà giấy cực lớn này truyền ra tiếng gầm thét gi/ận dữ, từng bước một truy kích đến. Tốc độ của nàng rõ ràng bắt đầu trở nên chậm hơn. Chiếc đèn lồng trong tay nàng thỉnh thoảng lập lòe. Một ánh lửa lại phát ra. Nàng đi qua nơi nào, ngay cả tinh không cũng dường như muốn hóa thành một mảnh trang giấy!

- Lão q/uỷ bà này thế nào lại xuất hiện thường xuyên như vậy. Trước còn không có như vậy.

Bạch Tiểu Thuần rất đ/au đầu. Thời gian đối phương thường lui tới thay đổi, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây trở nên bị động hơn rất nhiều. Cũng may hắn còn kiên trì tới hiện tại. Tốc độ của bà bà giấy này cuối cùng chậm lại, dần dần, lại bị Bạch Tiểu Thuần kéo dài khoảng cách.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, Bạch Tiểu Thuần cau mày, trong lòng có chút rầu rĩ. Tiểu khí linh ở bên cạnh còn muốn nổi nóng hơn so với Bạch Tiểu Thuần.

- Đều tại ngươi. Trêu chọc một người kinh khủng như vậy, ngươi có thể dứt áo ra đi, ta lại không đi được.

Vẻ mặt của tiểu khí linh buồn bã giống như đưa đám. Sau khi nhận thấy được tần suất bà bà giấy này đến nhanh hơn, nó cũng khẩn trương không thôi.

Bạch Tiểu Thuần cũng thở dài, không có tâm tình an ủi tiểu khí linh nữa. Trong đầu hắn đều đang suy nghĩ làm thế nào đối phó với lão q/uỷ bà kia. Bỗng nhiên, tiểu khí linh ở nơi đó khẽ a một tiếng.

Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra. Hắn cho rằng lão q/uỷ bà lại đuổi tới, sợ tới mức nhảy dựng lên, thần thức vội vàng tản ra. Hắn đang muốn điều khiển bảo quạt đi xa. Nhưng rất nhanh hắn lại biến sắc.

Không phải lão q/uỷ bà lại tới. Nhưng ở trong phạm vi thần thức của hắn, lúc này rõ ràng kiểm tra được, tinh không bốn phía xung quanh này rất cổ quái, đúng là lõm xuống!

Tương đối mà nói, bên trong tinh không, là không phân chia trên dưới, càng không có sự khác biệt trái và phải. Nhưng hôm nay ở chỗ này, trong phạm vi lớn tinh không này cuối cùng lại rõ ràng lõm xuống, giống như hình thành một cái phễu cực lớn. Mơ hồ, lại giống như một vòng xoáy cực lớn đang chậm rãi chuyển động!

Nếu như chỉ có vậy, coi như là một hiện tượng kỳ lạ trong tinh không. Nhưng hết lần này tới lần khác ở nơi đây lại lõm xuống dưới đáy tinh không, nơi này cuối cùng lại tồn tại một chỗ thế giới...

Bên trong thần thức Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rõ ràng, trong thế giới ở dưới đáy này tự nhiên tồn tại vô số cát chảy!

Tất cả cát chảy lớn nhỏ, chính là tất cả kiến trúc của thế giới kia. Những dòng cát chảy cuối cùng lại không hư hỏng, tất cả đều đang vận chuyển. Có cái hạt cát bên trong lưu chuyển nhanh, có cái lại chậm. Cảnh tưởng q/uỷ dị này, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời chấn động.

- Ở đây... là nơi nào?

Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng, tiểu khí linh ở bên cạnh, mở to hai mắt, không có cách nào điều khiển, r/un r/ẩy chỉ về phía thế giới ở chỗ dưới đáy tinh không này, nghẹn một lúc lâu mới kinh ngạc la lên thất thanh.

- Thời gian bản nguyên. Trời ạ, ở đây lại có thời gian bản nguyên!

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng động. Mặc dù hắn không phát hiện ra khí tức bản nguyên, nhưng lúc ở chỗ này, hắn cảm giác được rõ ràng tu vi của mình, cuối cùng lại sinh động hơn so với trước kia rất nhiều. Nhất là Tuyên Cổ Quyển công pháp của hắn, còn tự mình vận chuyển.

Mơ hồ, giống như bên trong thế giới lõm sâu xuống này, dường như tồn tại một cam lộ khiến cho hắn rất khát vọng, khiến cho tim Bạch Tiểu Thuần đ/ập lo/ạn.

Nhưng hắn luôn luôn cẩn thận. Sau khi trải qua chuyện của lão q/uỷ bà, đối với loại chuyện mạo hiểm này, hắn đã cảnh giác cực cao. Lúc này không hành động thiếu suy nghĩ nữa, mà tản ra thần thức, cẩn thận quan sát. Nhất là trọng điểm quan sát mảnh thế giới do cát chảy tạo thành này!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 17
12 Trăng Rơi Vào Tay Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiệc Chia Tay

Chương 9
Từ nhỏ tôi đã hiểu, Tần Yến là người phải nắm bắt bằng mọi giá. Tính cách anh ấy vốn lạnh lùng khép kín, tôi liền cố gắng bám lấy. Khi gia đình đày anh đến thị trấn nhỏ miền Tây Nam, tôi cũng lẽo đẽo theo chân. Thấy anh để mắt đến cô gái bị bắt nạt nơi phố huyện, tôi ngay lập tức giúp họ che giấu chuyện tình. Cho đến ngày hẹn ước cùng thi đỗ đại học, dọn về chung phòng, tôi quay đầu lại tố giác ngay. Sau đó, cô gái thị trấn xuất ngoại. Người sống cùng anh, thành tôi. Tốt nghiệp đại học, chúng tôi chuẩn bị đính hôn. Giá như cô gái năm ấy không đột ngột hồi hương. Giá như Tần Yến không nhấc máy nghe điện thoại của cô giữa lễ đính hôn, bỏ lại hết mà đi. Nhìn bóng lưng anh khuất dần, tất cả khách mời mặt mày xám xịt. Chỉ trừ tôi. Đàn ông như Tần Yến, ngủ một lần đã đáng. Cưới về còn phải hầu hạ cả đời. Trái tim treo ngược bấy lâu rốt cuộc an vị. Tôi bình thản quay sang phía cha anh: "Lễ đính hôn này e là không thành. Mong bác Tần cho tôi một lời giải trình."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0