Ngày hôm sau, tôi từ biệt trưởng làng trở về nhà.
Những ngày sau đó, tôi nối nghiệp bà nội, thành bà đỡ trong vùng này.
Tay cầm chiếc kéo lưỡi liềm bà để lại, trong túi đựng ngải c/ứu, chu sa, giấy tiền, tôi rong ruổi khắp thôn, đón những sinh mệnh mới chào đời.
Lời bà nội nói không sai, sống một đời, ngoài sống ch*t chẳng còn chuyện gì lớn hơn.
Đỡ đẻ dẫn h/ồn, giao tiếp âm dương, không chỉ là một công việc, mà còn là trách nhiệm nặng nề.
Tôi khắc ghi lời bà dạy, trở thành "Đôi tay khéo léo đón phúc" được người ta tôn kính như bà, mọi người gọi tôi là "Cô Điền".
Năm năm sau, vào một buổi tối, có người gõ cửa nhà tôi.
Mở cửa, một người đàn ông đứng trước cửa, c/ầu x/in tôi đến đỡ đẻ cho vợ gã.
gã nói mình tên là Soan Trụ, ở bên kia ngọn núi.
Những năm gần đây, tình huống thế này thường xảy ra.
Sản phụ lâm bồn thường chẳng phân biệt ngày đêm.
Thời gian chính là sinh mạng, vì thế tôi cố ý nuôi một con ngựa già để thay sức đi đường, chẳng những đi lại nhẹ nhàng, lại còn bầu bạn cùng tôi.
Chúng tôi vượt núi băng đèo, gần nửa đêm mới tới nhà Soan Trụ.
Gã nói: "Vợ tôi trời tối đã đ/au bụng rồi, cứ tưởng tự sinh được, sau đó cô ấy bảo tôi đi mời cô, tôi mới vội vàng đi."
Tôi nóng lòng như lửa đ/ốt, vội vào nhà xem tình hình sản phụ.
Dưới ánh đèn vàng vọt, sản phụ nằm trên giường, bụng nhô cao, chiếc chăn cũ trùm kín mít, nhìn tưởng chừng không còn sinh khí. Lẽ nào sản phụ đã...
Tim tôi thót lại, một tay lật tung chăn. Lại bị người trước mắt dọa cho gi/ật mình.
Chỉ thấy tóc cô ta đen nhánh, mặt trắng như giấy, môi đỏ như m/áu, trông hơi thở mỏng manh, hoàn toàn khác hẳn với những sản phụ mồ hôi đầm đìa, kêu la thất thanh trước đây.
Cô ta vừa đẹp đến mức không giống người thường, vừa q/uỷ dị như chẳng phải con người.
Lại nhìn Soan Trụ, thật chẳng xứng với cô ta chút nào.
Trong đầu tôi bất giác nhớ tới vợ của Thủy Sinh năm năm về trước. Lúc đó, họ đều nói cô ta như người trong tranh.
"Cô Điền, vợ tôi thế nào rồi?" Giọng Soan Trụ vang lên, c/ắt đ/ứt dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi vội sai gã: "Cô ấy hơi thở không đủ, chắc là hết sức rồi, mau đi nấu trứng đường, rồi đun thêm nhiều nước sôi."
Soan Trụ đi rồi, tôi thò tay vào trong chăn, chạm vào bụng cô ta, thăm dò vị trí th/ai nhi. Chỉ cảm thấy lạnh buốt, th/ai động yếu ớt. Sản phụ mất nhiệt, nguy hiểm vô cùng.
Tôi vội gọi Soan Trụ, bảo gã nhanh mang nước nóng vào.
Một hồi trằn trọc, trong phòng ấm dần, sản phụ dường như cũng hồi sức.
Tôi đóng cửa, bảo Soan Trụ mau đi nấu đồ cho cô ta ăn, tiếp tục đun nước sôi.
Sản phụ mở mắt, quay đầu, đôi mắt như vực sâu u u nhìn tôi.
Tôi rùng mình, dịu dàng an ủi cô ta: "Không sao, th/ai vị không vấn đề, đừng lo."
Nào ngờ, cô ta lắc đầu, thốt ra một câu khiến tôi sởn gai ốc: "Không biết đẻ, không biết đẻ, đ/ốt ch*t tôi, mau đ/ốt ch*t tôi."