Giang Nam Mưa Chẳng Ngớt

Chương 9

08/11/2024 17:42

09

Người được triều đình phái đến là thống lĩnh cấm quân Lý Tiển, hắn không bắt được ta, để ta chạy thoát, lần này là lập công chuộc tội.

Lý Tiển quỳ một chân xuống hành lễ, vẻ mặt khổ sở: "Điện hạ, không thể chạy nữa, hoàng thượng muốn để hạ quan đi trông coi mao phòng rồi."

Những ngày này cùng dân chúng ăn, cùng sống, họ rất thân thiết với ta, hiện giờ biết được thân phận của ta, đều cúi đầu, không dám nhìn ta nữa.

Ta vội vàng đỡ Lý Tiển dậy: "Biết rồi, không chạy nữa, ngươi mau đứng dậy đi."

Thấy Thính Phong trố mắt, ta cũng cảm thấy đầu đ/au như búa bổ.

Lâm Tu Xuyên đưa lương thực trở về doanh trại, dân chúng cũng được an bài đến chỗ ở tạm thời.

Họ khai hoang, vài chục hộ gia đình tụ lại một chỗ, dần dần hình thành hình dáng của một ngôi làng mới.

Đây chính là sức sống riêng thuộc về con người, với trời đất mà nói, con người mặc dù nhìn có vẻ rất nhỏ bé, nhưng lại mạnh mẽ và kiên cường đến vậy.

Hơn nửa tháng sau, số người b/ệnh đã được kiểm soát, không lan rộng thành dị/ch bệ/nh, Giang Thành mở cửa thành, tiếp nhận một phần dân chúng.

Ta và Lâm Tu Xuyên cũng đến lúc phải trở về.

Vườn rau trong tiểu viện, Thính Phong khi còn ở trong thành cũng không quên chăm sóc giúp ta, ta đào những cây rau đã trưởng thành, đưa cho dân chúng.

Trên bàn trong khách đường có một bức thư và một gói bánh nướng, chữ trên thư viết xiêu vẹo, như trẻ con mới học viết, chỉ có một câu: "A muội, không gặp, ta về quê cưới vợ rồi."

Nước mắt ta hòa vào mực viết, Thính Phong cứ thế mà đi, không kịp nói lời tạm biệt.

Ngày khởi hành về Kinh Thành, một đám bách tính vẫn đi theo phía sau xe ngựa, ban đầu chỉ có một hai người, dần dần, người càng ngày càng đông.

Ta gọi người đá/nh xe dừng lại, xuống xe hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Người đi đầu là một cô gái khoảng mười ba mười bốn tuổi, ta nhận ra nàng, nàng tên Xuân Nương.

Xuân Nương không thích nói chuyện lắm, luôn thích hái hoa dại tặng ta, trong bình hoa trên xe ngựa vẫn còn giữ một bó hoa nàng đã tặng.

Xuân Nương mím môi, đưa cho ta một thứ được gói bằng vải xanh.

Ta mỉm cười ôn hòa, nhận lấy hỏi: "Tặng cho ta sao?”

Xuân Nương gật đầu, giọng nói yếu ớt như muỗi vo ve: “Chúng ta không có tiền, chỉ làm cái này để tặng cho công chúa.”

Ta nhìn về phía những bách tính đứng sau nàng, người già, người trẻ, vừa thấy ta ngẩng đầu lên thì liền cúi thấp đầu xuống.

Một đứa trẻ không hiểu, hiếu kỳ nhìn ta, bị một phụ nữ bên cạnh ấn đầu xuống, thấp giọng m/ắng: “Đại Ngưu, không được nhìn mặt Bồ T/át.”

Mắt ta ngấn lệ, nhẹ nhàng nói: “Ta không phải Bồ T/át, ta sống nhờ sự nuôi dưỡng của bách tính, dân chúng lâm nguy, ta không thể đứng nhìn, các ngươi là dân của ta, ta phải bảo vệ các ngươi.”

Ta dần nghẹn ngào: “Nhanh chóng về đi, các ngươi hãy sống tốt, đó là điều ta mong thấy nhất.”

Non xanh tươi sáng, dân chúng đứng im lặng, khi xe ngựa rời đi, phía sau vang lên tiếng hô lớn: “Cung tiễn Trường Lạc công chúa.”

Nước mắt thấm ướt khăn tay, tay ta r/un r/ẩy mở bọc ra, bên trong có một tấm vải, trên đó còn viết chữ, rất nhiều chữ, nhìn kỹ lại, là tên của từng người.

Thấy ta nghi hoặc, Lâm Tu Xuyên giải thích: “Điện hạ, dân chúng cảm kích ân đức của ngài, tặng cho ngài một chiếc vạn dân ô, có lẽ do thời gian quá ngắn không tìm được gỗ tốt để làm khung ô, nên chỉ có thể tặng cho ngài phần ô che thôi.”

“Lần thiên tai này, điện hạ đã làm được một việc công đức vô lượng, điện hạ đã c/ứu sống rất nhiều người, sử quan chắc chắn sẽ ghi tên điện hạ vào sử sách.”

Ta có phần ngẩn ngơ: “Ta không nghĩ tới việc lưu danh thiên cổ, ta chỉ nghĩ rằng, không thể để bách tính đói ch*t.”

Lâm Tu Xuyên nhấc một góc ô ra giúp ta mở ra, hàng trăm tên người hiện ra trước mắt, khoảnh khắc này, ta cảm thấy chấn động.

Mũi ta chua xót: “Ở đây cũng có ngươi, có Thính Phong, có những dân chúng đã quyên góp lương thực.”

Lâm Tu Xuyên: “Nếu như lúc đầu điện hạ không kiên quyết muốn c/ứu bọn họ, thì mọi chuyện sau đó sẽ không xảy ra, trong số bọn họ có lẽ một nửa sẽ không trụ được đến ngày lương thực về.”

Ta nhìn ra ngoài khung cửa sổ, không lâu sau, nơi đây sẽ có một sự phồn vinh mới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng Soi Xuân Các

Chương 6
Thiếp vốn là người mù lòa. Đêm tân hôn, khi bàn tay kia vén khăn hồng lên, thiếp đã rõ trong lòng, kẻ này chẳng phải phu quân của thiếp – Tần Vương. Mà chính là ám vệ thân cận của vương gia. Cũng là ân nhân đã cứu thiếp khỏi dòng nước lạnh hôm ấy. Chẳng ai hay biết, tuy thiếp sinh ra đã khiếm thị, nhưng lại có một bản lĩnh hơn người – ngửi hương mà biết rõ thân phận. Thiếp giả vờ không hay, khẽ gọi: "Phu quân." Người kia khẽ dạ, dù ra sức che giấu sự bất an, nhưng thiếp vẫn nghe rõ nỗi hồi hộp trong giọng nói: "Ừ, vi phu đây. Giờ đã khuya, nương tử hãy uống chén rượu giao bôi rồi sớm nghỉ ngơi đi." Khóe môi thiếp khẽ nhếch lên. À, thiếp đã tỏ tường. Ám vệ này chính là kẻ thế thân mà Tần Vương tìm đến. Sau khi thoát nạn dưới nước, thiếp đã sai người tra xét rõ mọi sự, cũng biết Tần Vương giấu người đẹp trong nhà vàng, nuôi một ý trung nhân. Vương gia cưới thiếp, chỉ vì ham muốn gia thế, con gái nhà phú hộ bậc nhất thiên hạ. Nhưng Tần Vương ngàn sai vạn sai, thực sự không nên toan tính hại thiếp.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1