Alpha đệ nhất ăn bám

Chương 4

21/04/2026 16:53

Nửa tiếng sau, tôi bật dậy lao vào phòng tắm. Cả người ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp khó chịu vô cùng.

Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Đến gần hai giờ sáng, tôi đành lồm cồm xuống bếp tìm nước uống.

Vừa mở cửa phòng, mùi xoài nồng đậm đã ập tới. Tôi vội bước vào bếp, thấy Kỷ Hành đang cầm cốc nước uống từng ngụm lớn. Hắn quay đầu lại, đôi mắt mơ màng khiến tôi lập tức hiểu ra — không ổn rồi, hắn cũng đang bước vào kỳ phát tình.

Tôi nhanh chóng mở máy tính quang để báo cáo lên cấp trên. Nhưng còn chưa kịp đứng dậy, tôi đã bị hắn quật ngã xuống sofa.

Chuyện gì thế này? Hắn định tấn công tôi sao? Không phải ba ngày đầu vẫn còn giữ được tỉnh táo à?

Hắn áp sát cổ tôi, hít sâu mùi tin tức tố, rồi dùng răng gi/ật phăng miếng dán ức chế. Đồng tử tôi co lại. Hắn muốn làm gì? đá/nh dấu tôi? Nhanh quá rồi đấy… mà tôi cũng đâu thể bị đá/nh dấu được.

“Nóng quá… cậu thả tin tức tố ra đi, mùi của cậu dễ chịu lắm.”

Mặt hắn đỏ bừng, nhiệt độ cơ thể nóng đến đ/áng s/ợ. Tôi vừa cố phát tán tin tức tố, vừa dè dặt nói: “Để tôi tiêm cho ngài một mũi ức chế nhé?”

Hắn vùi mặt vào cổ tôi, khẽ hít: “Tôi miễn nhiễm rồi.”

“Miễn nhiễm?” Tôi sững lại. “Vậy mỗi lần phát tình, ngài đều tự chịu sao?”

Hắn khẽ gật đầu.

“Chưa từng tìm omega à?” Tim tôi đ/ập dồn dập, chờ câu trả lời.

“Kỳ phát tình của tôi thường kéo dài cả chục ngày, omega nào chịu nổi? Không thể làm khổ người ta.”

Tim tôi như muốn bật khỏi lồng ngựk. Tôi cố gắng tiếp tục phát tán tin tức tố. Kỷ Hành dính sát lấy tôi. Tôi cũng vòng tay ôm lấy eo hắn, kéo lại gần hơn.

Gương mặt hắn dần thả lỏng, dường như rất dễ chịu. Còn tôi… cũng không khá hơn là bao.

Năm phút sau, khi nhận ra hắn bắt đầu cắn nhẹ vào tuyến thể của mình, tôi gi/ật mình. Hắn… có lẽ đã mất kiểm soát, nhầm tôi thành omega mất rồi.

Mà đây mới chỉ là ngày đầu tiên thôi.

Tôi nâng cằm hắn lên. Kỷ Hành như người đang sốt, ánh mắt lơ mơ.

“Mấy năm nay… ngài vượt qua kỳ phát tình thế nào?”

“Chỉ cần khóa cửa lại, cậu đừng phát ra tiếng là được.”

Tôi chợt nhớ đến căn phòng chuyên dùng để nh/ốt hắn. Đang định qua xem thì hắn đã ôm ch/ặt lấy tôi không buông. Bất đắc dĩ, tôi đành bế hắn lên, để hắn vòng tay qua cổ mình.

Mở cửa phòng ra, tôi sững lại. Trên giường là một đống xích sắt, xung quanh còn dựng cả hàng rào chắn. Hóa ra trước giờ hắn tự nh/ốt mình ở đây suốt kỳ phát tình? Chẳng khác gì giam cầm chính mình.

Vừa thấy xích, Kỷ Hành lập tức tuột khỏi người tôi, với tay cầm lấy, định tự khóa cổ tay lại. Tôi vội ngăn:

“Ngày đầu đã phải xích rồi sao?”

Hắn gạt tay tôi ra, “cạch” một tiếng, cổ tay đã bị khóa ch/ặt:

“Nếu không khóa từ lúc còn tỉnh, lỡ khi phát đi/ên lên… làm cậu bị thương thì sao?”

Tôi thấy hắn nói hơi quá. Hắn nằm xuống giường, kéo chăn đắp chỉnh tề. Trông… lại có chút ngoan ngoãn kỳ lạ.

Tôi ngồi xuống mép giường, tiếp tục thả tin tức tố. Hắn mở mắt nhìn tôi:

“Cậu làm gì vậy?”

“Ngài không dùng th/uốc ức chế, lại nói tin tức tố của tôi dễ chịu, nên tôi…”

Hắn suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu:

“Thôi. Dù sao cậu cũng là alpha, hai alpha sẽ bài xích nhau. Với lại lần này tôi đột nhiên phát tình, biết đâu là do cậu kí/ch th/ích.”

Bị từ chối, tôi đành đứng dậy:

“Vậy tôi sẽ mang đồ ăn đúng giờ. Có gì thì gọi tôi.”

Hắn giơ tay ra hiệu đã rõ. Tôi quay đi, cố ý để hé cửa phòng.

Lên lầu lấy nước, tôi định mang xuống cho hắn. Nhưng vừa định mở cửa, lại nghe thấy giọng Kỷ Hành vang lên từ bên trong:

“Chỉ số có gì bất thường không?”

“Nồng độ tin tức tố của Lâm Lạng tăng rồi?”

“Vậy là thật sự có ảnh hưởng…”

“Được, nhân cơ hội này kiểm tra luôn. Chờ qua kỳ phát tình, tôi sẽ đưa cậu ấy đi khám kỹ.”

“Các anh x/ác nhận lại những chỉ số cần theo dõi.”

Kiểm tra? Ý hắn là gì?

Tôi dựa lưng vào tường, uống cạn ly nước trong tay, lòng chợt lạnh đi. Ha, vậy mà tôi còn mong chờ mang thêm nước cho hắn.

Mười phút sau, cuối cùng vẫn không nỡ, tôi lại rót nước mang xuống. Kỷ Hành dường như đã ngủ say, hàng mi dài khép lại, không động đậy. Tôi đặt cốc nước lên đầu giường, rồi lặng lẽ rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu cũ đợi người không

Chương 8
Ngày lễ Thất Tịch, bạn trai tôi là Trần Tri Diễn muốn đưa tôi về quê để tham gia nghi lễ Cầu Thần. Vì tôi bị khiếm thính, anh ấy ghé sát tai tôi thì thầm về quy tắc của địa phương. Tôi sẽ phải đóng vai "Thần Nữ", bịt mắt đi qua cầu. Còn anh ấy đóng vai "Thần Tử", đứng dưới cầu để đỡ lấy tôi. Như vậy, nhân duyên cả đời này của chúng tôi sẽ được thuận lợi, viên mãn. Đêm trước ngày làm lễ, mấy người anh em đồng hương dùng tiếng địa phương hỏi anh ấy: "Anh Diễn, nếu để chị Thời Yên biết anh còn phải đón cả cô em Doanh Doanh qua cầu nữa, chị ấy có tức giận bỏ đi không?" Trần Tri Diễn giọng điệu quả quyết: "Sẽ không đâu. Bà nội đã nói rồi, đi qua Cầu Thần có thể trừ tà đổi vận. Tôi chỉ tiện tay giúp đỡ cô em gái lớn lên cùng từ nhỏ mà thôi, Thời Yên sẽ hiểu cho tôi." Thấy mấy người anh em còn muốn khuyên can, anh ấy lại cười lắc đầu: "Các cậu không hiểu đâu, Thời Yên đã theo tôi 8 năm rồi, không còn là cô bé con nữa. Cô ấy rời xa tôi rồi, thì còn ai cần cô ấy nữa chứ?" Tôi sững người, thu tay đang định vén rèm trúc lại.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
1
Trường Lạc Chương 6