Gấu đen trên núi

Chương 1

09/02/2026 11:44

Ngôi làng của chúng tôi bao quanh bởi núi non. Trên núi có sói hoang, cáo, nhưng chưa từng thấy gấu đen bao giờ.

Tôi hỏi: "Ông ơi, sao cháu chẳng thấy gấu đen đâu? Cháu chỉ thấy có bóng người thôi."

Ông tôi đáp: "Cháu còn nhỏ, không biết sự nguy hiểm của gấu đen đâu. Chúng có thể bắt chước hình dáng con người."

Tôi đứng hình mấy giây rồi mới hỏi lại:

"Vậy lúc nãy nó vẫy tay gọi cháu, là muốn dụ cháu đến để ăn th!t sao?"

Ông tôi nhíu mày, nói: "Gấu đen thích ăn th!t trẻ con nhất."

Bà tôi cũng nhăn mặt, dặn dò:

"Ông già đi đường cẩn thận đấy. Hôm nay sương m/ù dày đặc, đừng để gặp gấu đen."

Ông tôi từ trong kho lôi ra chiếc liềm, vác lên vai: "Vào nhà đi. Ban ngày gấu đen không dám vào làng đâu."

Dứt lời, ông tôi vác liềm bước ra khỏi nhà. Sương m/ù quá dày, ông mới đi vài bước đã khuất bóng.

Bà tôi đóng ch/ặt cổng rồi cài then cẩn thận.

“Tiểu Hổ, vào nhà nhanh lên!"

"Bà không vào cùng cháu ạ?"

Dù chưa từng tận mắt thấy gấu đen, nhưng bản năng khiến tôi sợ hãi, lo lắng con vật sẽ xuất hiện.

Bà tôi xắn tay áo, mỉm cười: "Bà giặt xong đống quần áo này sẽ vào ngay. Cháu vào trước đi."

Nói rồi bà tiếp tục giặt đồ, còn tôi thì trở vào nhà.

Vừa trèo lên giường đất, tôi đã nghe tiếng gõ cửa dữ dội từ phía cổng: "Bộp!"

Tiếng đ/ập cửa ầm ầm, rền vang.

Bà tôi nhìn về phía cổng. Sương m/ù dày đặc che khuất tầm nhìn, không thể nhận ra ai đang đứng ngoài đó.

"Ai đấy?" Bà tôi cất tiếng hỏi.

Không ai trả lời.

Bà tôi đặt chậu quần áo xuống, gọi to hơn: "Ông già, có phải ông không?"

Vẫn im lặng.

Rồi hai tiếng "Bộp! Bộp!" vang lên đầy nặng nề, như muốn đ/ập thủng cánh cổng sắt nhà tôi.

Nét mặt bà tôi đanh lại. Bà vội chạy vào kho, ôm ra một đống cành khô chất đống dưới sân. Tay bà run lẩy bẩy khi quẹt diêm, mấy que liên tiếp đều tắt ngúm.

Tôi chạy ùa ra sân: "Bà ơi, bà làm gì thế?"

Thấy tôi, bà gi/ật mình quát: "Ra ngoài làm gì? Vào nhà ngay!"

Vừa quát, bà tôi cởi áo ngoài bọc vào đống cành, lần này ngọn lửa bén dễ dàng. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, xua tan lớp sương m/ù xung quanh.

Bà tôi đuổi tôi vào nhà, còn bà thì cầm bó đuốc đứng giữa sân. Bà đứng đó cho đến khi sương tan hẳn, trời gần trưa. Đống cây khô đã ch/áy thành tro.

Bà tôi ngồi phịch xuống đất, thở gấp.

Tôi chạy đến hỏi: "Bà ơi, chuyện gì xảy ra vậy? Sao bà lại đ/ốt lửa?"

Bà xoa đầu tôi, thì thào: "Lúc nãy gõ cửa không phải người đâu. Là gấu đen đấy. Nó sẽ còn quay lại."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm