Song Sinh

Chương 9

27/08/2024 10:08

9

Những ngày tiếp theo, ta sống rất thoải mái, không cần phải bắt chước tỷ tỷ, không cần phải dùng phấn son che đi nốt ruồi dưới mắt, cũng không cần phải như một cái đuôi bám theo Dương Mặc Lễ.

Thời gian trước dành để làm điểm tâm, nấu canh cho hắn, giờ đều dùng để gảy đàn, đọc sách, thật là thảnh thơi.

Những lúc có yến tiệc ở cung, vẫn luôn mời ta đến, nhưng ta đều tìm vô số lý do từ chối.

Những chuyện và người ở trong cung, ta cũng không muốn xen vào nữa.

Nhưng ngay cả khi ta không hỏi thăm, tin tức trong cung vẫn luôn tuyền đến tai ta từ những tin đồn khác nhau.

Gần đây trong cung truyền nhau một lời đồn, chính là sự bất hòa của Hoàng đế và Hoàng hậu.

Có vẻ như Hoàng đế đã thường xuyên lui tới cung điện của hoàng hậu trong một thời gian, nhưng rồi một ngày nọ, khi ngài vui vẻ bước vào cung điện của hoàng hậu, nhưng chỉ ở đó một lúc rồi lại rời đi với vẻ mặt khó chịu.

Từ đó trở đi, Hoàng đế không đến thăm Hoàng hậu nữa, không ai biết lý do tại sao cũng như chuyện gì đã xảy ra.

Tiểu Thiền rất lo lắng và hỏi liệu Hoàng đế đã phát hiện được điều gì đó chăng.

Ta im lặng một lúc rồi bảo muội ấy đừng nói linh tinh.

Khi không có việc gì làm, người ta dễ bị suy nghĩ lung tung, nên ta đã tìm cho mình một thú vui - chăm sóc hoa và cỏ.

Trước đây ta không thích làm mình trở nên lấm lem, nhưng gần đây ta lại thấy thích trồng các loài cây hoa.

Chúng sẽ không phụ lòng chăm sóc của ta mà nở ra những bông hoa đẹp nhất.

Ta sai người tìm m/ua một chậu hoa sú/ng vô cùng quý hiếm, mãi đến khi thời tiết đang chuyển sang se lạnh ta mới nhận được nó.

Ta cẩn thận vuốt ve từng cánh hoa.

"Vương phi đang làm gì vậy?"

Một giọng nói bất chợt vang lên.

Ta gi/ật mình, tưởng mình nghe nhầm.

Ngước lên, ta bắt gặp đôi mắt của người đang đứng trước mặt.

Trời đã bắt đầu se lạnh, người ấy mặc thêm một chiếc áo choàng, trông g/ầy gò hơn lần trước tôi gặp, nhưng sắc mặt lại rất tốt, mỉm cười nhìn ta đang ngồi co ro trên mặt đất.

Ta hoảng hốt đứng dậy, vuốt lại y phục và cúi chào.

Dương Mặc Kỳ nghiêng đầu:

“Trẫm dọa nàng sợ sao?”

Ta gượng cười, không biết phải trả lời thế nào.

Hoàng đế vươn người về phía trước nhìn những bông hoa, vẻ mặt tò mò hỏi:

"Đây là loài hoa gì?"

Ta khẽ đáp:

"Hoa…hoa sú/ng."

“Ngươi cách xa như vậy, Trẫm không nghe thấy ngươi nói gì.”

Dương Mặc Kỳ vẫy tay:

“Mau lại đây nói cho Trẫm nghe đây là hoa gì”

Ta tiến thêm hai bước.

Ngài lại nói:

"Trẫm cũng không ăn th!t ngươi, ngươi sợ cái gì? Trẫm có làm gì khiến ngươi sợ hãi sao?”

Ngài ta nghiêng đầu giả vờ không hiểu:

“Nhưng Trẫm thật sự không biết mình đã làm gì, Uyển Nhi, nàng nói thử xem?”

Một tiếng “Uyển Nhi” khiến ta sững người, việc Bệ hạ gọi tên ta là không phù hợp, nhưng ngài ấy dường như chẳng cảm thấy như vậy.

Ta nắm ch/ặt lấy vạt áo, không biết nên đáp lại thế nào.

“Hoàng huynh đến cũng không nói trước một câu, nếu như không phải do người hầu báo lại, có lẽ ta cũng không biết Hoàng huynh đang ở đây.”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, không biết từ lúc nào, Dương Mặc Lễ lại đứng ở đó, ánh mắt cũng lạnh như giọng hắn vậy.

Dương Mặc Kỳ cười nói:

“Đã lâu Trẫm không ghé qua Cảnh Vương phủ, tình cờ bắt gặp Cảnh Vương phi đang ngồi bên chậu hoa sú/ng, cũng khá thú vị nên đứng lại xem.”

Dương Mặc Lễ nhìn ta, ánh mắt u ám như một cái giếng sâu.

Bỗng một cơn gió lạnh thổi qua, Dương Mặc Kỳ ho khan mấy tiếng, thân thể khẽ run lên, đưa tay kéo áo choàng lên.

Dương Mặc Lễ nói:

“Hôm nay tiết trời se lạnh, long thể Hoàng thượng lại không được tốt, chi bằng chúng ta vào trong đi?”

Rồi quay sang hỏi ta:

“Ý Vương phi thế nào?”

Hắn hỏi như vậy mà không cho ta bất kì lí do gì để từ chối.

Viện của ta không lớn, trước đây đã từng được Dương Mặc Lễ chọn trước khi ta được gả đến, có lẽ sau này vì không muốn thấy mặt ta nên đã chọn một nơi yên tĩnh vắng vẻ hơn.

Nơi này trước nay chưa từng có người tới, nay lại có Dương Mặc Kỳ và Dương Mặc Lễ tới cùng một lúc, khiến cho khoảng sân nhỏ có vẻ hơi chật chội.

Sau khi họ vào phòng, ta cho người đóng cửa sổ xung quanh, lại đặc biệt chuẩn bị đệm mềm cho Dương Mặc Kỳ ngồi, sau đó liền đi chuẩn bị trà.

Sau khi mang trà về, bước vào trong phòng, ta cảm nhận được một bầu không khí kỳ lạ khó tả.

Mặc dù cả hai vẫn đang nói chuyện với nhau, một người vẫn ôn hòa điềm tĩnh, người kia lại lạnh lùng xa cách.

Họ là huynh đệ ruột th!t, nhưng ngồi cùng nhau lại càng giống như hai người xa lạ.

Dương Mặc Kỳ nhận lấy tách trà ta đưa, nơi da th!t tiếp xúc vẫn lạnh buốt, ngài hơi nheo mắt, mỉm cười cảm ơn.

Ta rót thêm một tách trà, đưa cho Dương Mặc Lễ, khi hắn vươn tay nhận lấy, bất chợt buông tay, khiến tách trà rơi vỡ tan tành, mảnh vỡ cùng với nước trà đổ đầy trên mặt đất.

Ta vô thức cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, lực tay hơi mạnh, những mảnh sứ sắc nhọn cứa vào ngón tay, ngay lập tức chảy ra vài giọt m/áu đỏ, ta không khỏi hít một hơi.

Vốn chỉ là một vết thương nhỏ thôi.

Dương Mặc Lễ nhanh hơn Dương Mặc Kỳ, vội nắm ch/ặt tay ta, úp môi lên vết thương, khẽ hút ra mẩu sứ còn sót trong da th!t.

Ta bị hành động bất ngờ này làm gi/ật mình, muốn rụt tay lại, nhưng hắn nắm càng ch/ặt hơn.

Hắn ngẩng mặt lên, trong mắt hiện lên vẻ đe dọa, khiến ta không dám cử động nữa.

Vẻ mặt này Dương Mặc Kỳ không nhìn thấy, từ góc độ của ngài ấy, chỉ thấy hai người như đang thể hiện tình cảm, sắc mặt ngài u ám khó hiểu, mím ch/ặt môi, càng thêm xanh xao.

Dương Mặc Lễ lại cẩn thận quan sát đầu ngón tay ta một lần nữa, ngẩng đầu lên, từ từ nói:

"Chuyện như vậy nàng không cần phải làm, lần sau cứ để người hầu dọn dẹp là được."

Rồi hắn gi/ật mạnh tay ta, kéo sát vào bên cạnh mình, quét mắt nhìn Dương Mặc Kỳ đang nhíu mày, khóe miệng mỉm cười.

"Uyển Nhi vốn bất cẩn, Thần đệ cũng không để ý nhiều. Hoàng huynh chê cười rồi."

Dương Mặc Kỳ cầm lấy chén trà che một nửa mặt, giọng từ từ vọng ra từ sau chén:

"Tình cảm của Cảnh Vương và Cảnh Vương phi quả nhiên như đồn đại."

"Đồn đại" mà Dương Mặc Kỳ nhắc đến chính là sự hoán đổi giữa ta và tỷ tỷ.

Nghe vậy, Dương Mặc Lễ khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh:

"Trước kia Thần đệ còn nông cạn, nay nhìn thấy tấm lòng của Uyển Nhi, tất nhiên là coi như báu vật, ngày ngày nhìn ngắm còn chưa đủ."

Hắn quay sang nhìn ta, trong mắt tràn đầy tình cảm, gần như đá/nh lừa được cả ta.

Dương Mặc Kỳ chỉ ở lại chưa đến một canh giờ đã rời đi, Dương Mặc Lễ kéo ta ra cửa tiễn ngài ấy.

Những tàn lá phủ mái hiên, bị ánh hoàng hôn chiều thu rải rác khắp nơi, ngài bước qua những vệt sáng ấy, áo choàng quấn lấy thân hình g/ầy yếu, toát ra vẻ u sầu.

Ta hơi liếc mắt sang, Dương Mặc Lễ nhìn bóng lưng ấy, trong mắt thoáng lóe lên một tia sắc bén như lưỡi d/ao, khiến ta không khỏi gi/ật mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thây ma vương là chú cún ngoan của tôi

Chương 9
Mạt thế zombie, tôi tìm được một gã khờ to xác để bảo vệ mình. Gã khờ sức mạnh vô song, lại ngoan ngoãn nghe lời. Gã cưng chiều tôi thành một tiểu thư đỏng đảnh, gây chuyện khắp nơi. Khi tôi ném đi gói bánh quy nén gã mang về, rồi mè nheo đòi ăn bánh kem dâu, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. "Người phụ nữ này thực sự coi Zombie Vương là chó mà huấn luyện sao?" "Lục Trầm Duật đang trong giai đoạn tiến hóa, tâm trí chưa hoàn thiện nên mới nhầm tưởng người đàn bà xấu xa này là cô em nhà bên, mới chiều chuộng cô ta đến thế." "Thực ra Lục Trầm Duật vẫn luôn thầm mến nữ chính nhà bên, đợi đến tối nay hắn tiến hóa thành công, khôi phục thần trí, chắc chắn sẽ xé xác kẻ mạo danh này ném cho zombie ăn!" Tôi nhìn những dòng bình luận đó, sững sờ đến ngây người. Đúng lúc này, Lục Trầm Duật đã trở về. Hình như hắn vừa ngã, máu me đầy đầu, quần áo rách rưới. Hắn đang nâng niu một miếng bánh kem đã bị dập nát không còn hình thù gì trước mặt tôi. "Hừ hừ, Nguyệt Nguyệt muội muội, ăn bánh đi." Mà hoa khôi của trường, tên đúng là Lâm Hà Nguyệt.
Tận Thế
Xác Sống
Vườn Trường
0
Tư Yểu Chương 7
Trăng Ngủ Chương 6