Hai mươi phút sau, mẹ chồng bưng một bát canh vào phòng tôi.
Bà ta nở nụ cười tươi rói: "Nào, bát canh này là mẹ đích thân nấu đấy, rất tốt cho sức khỏe."
Tôi cầm bát canh, giả vờ do dự: "Canh gì thế ạ?"
Mẹ chồng cười càng tươi: Đều là những dược liệu bồi bổ thôi, tốt cho con mà."
Tôi gật đầu, bưng bát canh lên, nhưng ngay trước khi uống, tôi cố tình làm đổ bát canh. "Ôi chao, con không cẩn thận làm đổ mất rồi."
Mặt mẹ chồng biến sắc, dường như muốn x/é x/á/c tôi ngay lập tức. Nhưng bà kìm lại, nhanh chóng nở nụ cười gượng: "Không sao, mẹ đi nấu lại."
Trời đã tối hẳn, tôi nhìn điện thoại, đã mười giờ rưỡi rồi, đêm nay xem chừng bình yên vô sự nhưng chỗ nào cũng toát ra hơi thở nguy hiểm.
Và hơi thở nguy hiểm này, trực giác mách bảo tôi, không phải đến từ Lâm Hạo và mẹ chồng.
Đang mải suy nghĩ, tôi nghe tiếng cửa khẽ mở.
Mẹ chồng lén lút bước vào, tay bưng bát canh.
Bà ta nhẹ nhàng vén chăn, định đút canh vào miệng tôi.
Tôi bất ngờ mở mắt, nắm ch/ặt cổ tay bà ta: "Mẹ, đêm khuya thế này làm gì vậy?"
Mặt mẹ chồng tái mét, bát canh rơi vỡ tan.
Tiếng vỡ x/é tan màn đêm tĩnh lặng.
Bà sững sờ một lúc, rồi đổi lại nụ cười giả tạo ngượng ngùng: "Chẳng phải lúc nãy mẹ nói nấu lại bát khác sao, mẹ vừa nấu xong là bưng qua cho con ngay đây."
Tôi mỉm cười, nảy ra một kế.
"Mẹ, con biết mẹ vì tốt cho sức khỏe của con, con sẽ uống ngay đây, nhưng trước khi uống, mẹ có thể đi cùng con ra sau núi một chuyến không?"
"Ra đó làm gì?"
Tôi đỏ mặt, giả bộ ngượng nghịu:
"Mẹ, chẳng phải mẹ cứ hỏi tại sao vóc dáng con lại đẹp thế sao?"
"Chỗ sau núi này con đã từng đến rồi, ở đó có một suối nước nóng ẩn giấu, nghe nói phụ nữ ngâm mình ở đó xong thì đàn ông ba ngày không xuống giường được đấy."
Mẹ chồng nghe vậy sáng mắt: "Da mẹ thế này cũng tắm được?"
Tôi nắm tay bà ta, khẳng định: "Đương nhiên!"
Đêm xuống, sương m/ù trên núi càng lúc càng dày đặc.
Tôi đi trước, mẹ chồng lẽo đẽo theo sau.
Đi được nửa đường, bà đột nhiên đứng khựng, quyết định quay về:
"Không được rồi, không được rồi."
"Mệt quá, mẹ phải về thôi. Lát nữa Hạo lo."
Tôi kéo tay bà ta lại: "Sắp đến nơi rồi, cố chút nữa đi."
"Mẹ không muốn Lâm Hạo nhìn thấy mẹ đổi x/á/c l/ột da sao?"
Ánh mắt mẹ chồng né tránh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chân tôi.
Lẽ nào bà ta phát hiện ra điều gì rồi?
Tôi cúi đầu nhìn chân mình, quả nhiên!
Hóa ra lúc nãy mặc da tôi mặc không kỹ, lớp da chân phải bị mặc lệch rồi.
Tôi che miệng cười, ánh mắt càng lúc càng lạnh lùng.
"Bị bà phát hiện nhanh thế cơ à."
"Thế thì tiếc quá, tôi còn định chơi với bà thêm lúc nữa."
Mẹ chồng sợ hãi lùi lại mấy bước. "Mày rốt cuộc là cái thứ gì?"
Tôi giả bộ ngây thơ, mặt vô tội:
"Mẹ ơi, con là con dâu của mẹ mà."
"Là đứa con dâu mà mẹ dùng váy cưới để nuôi x/á/c da đây."