Thành phố H quả thực lạnh tê tái.

Bây giờ tôi không biến thành Bạch Hồ được, khả năng chịu lạnh giảm sút nghiêm trọng.

Vừa mới xuống máy bay đã run cầm cập.

Mấy bộ quần áo mang theo quả nhiên chẳng mặc được bộ nào. Nhưng Yến Dự đã m/ua quần áo mới cho tôi.

Có cả mũ, găng tay và khăn quàng cổ nữa.

Anh ta đến đây cũng bận rộn túi bụi, chẳng có mấy thời gian ở bên tôi.

Tôi thấy oán trách vô cùng, hễ nghe thấy tiếng anh ta về khách sạn là lập tức xoay người lại, lấy cái lưng đối diện với cửa.

Một ngày nọ, Yến Dự trở về, trên tay xách thêm một thứ gì đó.

Anh ta đi thẳng tới, đặt thứ đó lên chiếc bàn trước mặt tôi.

Tôi định thần nhìn kỹ, thấy trong chiếc hộp quà trong suốt có thắt dải ruy băng là một chú cáo nhỏ màu trắng trông y như thật.

"?!"

Còn chưa kịp hỏi thì đã nghe Yến Dự lên tiếng: "Chúc mừng sinh nhật."

Thấy tôi nhìn anh ta đầy vẻ thắc mắc, anh ta lại bổ sung thêm:

"Tôi chỉ là làm theo thủ tục cho có hình thức thôi."

Vẫn là vẻ mặt nhàn nhạt, chẳng nhìn ra được cảm xúc gì.

Nhưng tôi vẫn thấy vô cùng bất ngờ: "Sinh nhật á? Của tôi sao?"

Yến Dự khẽ chau mày một cái: "Trong chứng minh thư của cậu ghi ngày này mà, không phải à?"

"Đúng thế!!"

Nhớ ra rồi!

Tôi vui sướng nhảy cẫng lên: "Vậy cái này là bánh kem, anh tặng tôi đấy à?"

Yến Dự còn chưa kịp nói gì, tôi lại hỏi tiếp: "Con cáo nhỏ này là tôi phải không?"

Yến Dự: "Không biết nữa, là ai nhỉ?"

"Chính là tôi chứ ai! Chỉ có tôi mới đáng yêu thế này thôi!"

Chương 8:

Tôi lượn quanh chiếc bánh kem đúng một vòng 360 độ để ngắm nghía cho thật kỹ.

Một lúc sau, tôi cố nén cơn kích động trong lòng lại. Ngước mắt lên nhìn Yến Dự đầy nghiêm túc: "Vậy còn quà đâu? Có bánh kem rồi, chẳng lẽ anh lại không chuẩn bị quà cho tôi à?"

"..."

Yến Dự lẳng lặng nhìn tôi, không nói lời nào.

Tôi bĩu môi: "... Thực ra có bánh kem là cũng đủ rồi."

"Chỉ là tôi cảm thấy anh nên làm tốt hơn chút nữa, nên mới nhắc nhở anh thôi mà."

Yến Dự từ trong túi lôi ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho tôi, ánh mắt như muốn nói "tôi biết ngay cậu sẽ dùng chiêu này mà".

"Màu hồng đấy."

Tôi mở ra xem, đó là một viên kim cương màu hồng lấp lánh rạng ngời.

Tôi mím môi nén nụ cười lại, rồi cất viên kim cương đi thật kỹ.

Định bụng sẽ ăn bánh kem.

Đang tính xem có nên chia cho Yến Dự một ít không, vì hình như một mình tôi ăn không hết.

Nhưng lại đắn đo: "Sao anh có thể ăn th!t tôi được chứ?"

Yến Dự hừ nhẹ một tiếng: "Cả người cậu tôi còn ăn sạch sành sanh rồi nữa là."

Cuối cùng tôi cầm d/ao, c/ắt phăng cái đuôi cáo trắng ra đĩa đưa cho anh ta: "Vậy anh ăn cái đuôi đi."

Còn lại đều là phần của tôi thưởng thức hết!

Kết quả là tôi vẫn ăn không hết, lại đem phần còn thừa nhét bằng sạch cho Yến Dự ăn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm