Tôi nhìn khu vườn nhỏ ấy lần cuối.

Nơi tôi đã sống suốt mấy tháng.

Nơi từng cho tôi chút bình yên ngắn ngủi.

Những nụ hoa trên cây đào đã nhiều hơn.

Hồng nhạt và mềm mại.

Đáng tiếc.

Tôi sẽ không được nhìn thấy lúc chúng nở rộ.

Tôi nhẹ nhàng mở cổng.

Bước ra ngoài.

Không ngoảnh đầu lại.

Rời khỏi Hồi Xuân.

Tôi giống như một chú chim vừa bị kinh hãi bay khỏi tổ.

Mờ mịt.

Hoang mang.

Tôi tìm một nhà nghỉ nhỏ không cần xuất trình chứng minh thư.

Trốn ở đó suốt một ngày.

Buổi chiều.

Chị Chu gọi điện tới.

Giọng đầy lo lắng:

“Em đi đâu rồi?”

“Bác sĩ Thẩm gọi đến tận chỗ chị hỏi em đấy!”

“Tôi không sao.”

“Tôi chỉ muốn ở một mình một chút.”

Tôi khẽ đáp.

Nhưng khi nghe thấy cái tên Thẩm Thanh Ngô.

Sống mũi vẫn bất giác cay xè.

“Tôi ổn mà.”

Tôi trả lời qua loa.

Rồi cúp máy.

Tắt ng/uồn điện thoại.

Thế giới rộng lớn là thế.

Nhưng tôi lại chẳng có nơi nào để đi.

Bố mẹ ly hôn từ khi tôi còn nhỏ.

Mỗi người đều có gia đình riêng.

Thái độ với tôi từ trước đến nay chỉ có một câu:

“Đừng gây thêm phiền phức cho chúng tôi.”

Còn bạn bè?

Sau khi tôi xảy ra chuyện.

Ai nấy đều tránh xa.

Công ty sao?

Nơi đó chỉ có lợi ích và tính toán.

Cơn mưa cuối thu đến bất ngờ.

Lạnh buốt đến tận xươ/ng.

Tôi lang thang vô định trên phố.

Không mang theo ô.

Chẳng mấy chốc đã bị mưa làm ướt sũng.

Cái lạnh len lỏi vào từng kẽ xươ/ng.

Khiến tôi run lên từng cơn.

Đến chiều tối.

Tôi bắt đầu thấy đầu óc choáng váng.

Cơ thể lúc lạnh lúc nóng.

Tôi biết tình hình không ổn.

Cố gắng lê bước trở về nhà nghỉ.

Rồi ngã vật xuống giường.

Ý thức của tôi lúc chìm lúc nổi.

Khi thì là những dòng chữ nguyền rủa đỏ như m/áu trên mạng.

Khi thì là mùi sơn nồng nặc trong hành lang tối đen.

Lạnh quá.

Mà cũng nóng quá.

Tôi như đang chìm dưới đáy biển sâu.

Không thể thở nổi.

Muốn kêu c/ứu.

Nhưng lại không phát ra được âm thanh.

Không biết đã qua bao lâu.

Trong cơn mê man.

Tôi dường như nghe thấy tiếng đ/ập cửa dồn dập.

Cùng giọng gọi đầy lo lắng của chị Chu.

Sau đó.

Tôi rơi vào một vòng tay mang theo hương th/uốc thanh mát.

“Lâm Khê!”

“Em sao lại dám...”

Tôi muốn nói xin lỗi.

Cũng muốn hỏi anh đã tìm được tôi bằng cách nào.

Nhưng mí mắt nặng trĩu.

Không thể mở nổi.

Tôi chỉ mơ hồ cảm nhận được anh đang bế tôi lên.

Bước đi thật nhanh.

Ngay trước khi hoàn toàn mất ý thức.

Tôi dường như nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh bên tai:

“Đừng sợ.”

“Tôi đưa em về nhà.”

Về nhà?

Tôi...

Vẫn còn nhà sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa trôi theo nước

Chương 10
Ta từng có một đoạn nhân duyên với một vị thiếu niên quyền thần lừng lẫy kinh thành. Cũng từng có với chàng một đứa con. Sau khi phụ thân bị kết tội, ta bị ép phải hòa ly với chàng, rời xa kinh thành, xuống phương Nam buôn bán mưu sinh. Cho đến năm năm sau. Trên bến cảng Giang Nam tấp nập người qua lại, một đứa trẻ có dung mạo giống hệt Phó Tri Liễm xuất hiện trước mặt ta. Mặt mũi lấm lem bụi đất, nó kéo lấy tay áo ta rồi hỏi: “Cha con là Phó Tri Liễm.” “Người là mẫu thân của con, đúng không?” Ta nhìn nó, khẽ đáp: “Ừ.” Đôi mắt đứa trẻ lập tức sáng lên. Nó vội vàng nâng một túi đầy vàng bạc đưa tới trước mặt ta, nước mắt lưng tròng nói: “Tổ mẫu bảo người rất thích tiền.” “Cho nên con đã dành dụm rất nhiều, rất nhiều tiền để mang đến cho người.” Nó cẩn thận nhét túi tiền vào lòng ta, như sợ ta từ chối. Rồi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt đỏ hoe, thấp giọng hỏi: “Người có thể...” “Cho phép sau này con được ở bên cạnh người không?”
Cổ trang
Ngôn Tình
536
Chồng chung Chương 11
Nam Hoa Nổi Danh Chương 15
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 50: Từ đường huyết nhục