LIỆM HỒN

Chap 6

14/04/2026 15:42

Từ Tranh lại như thể nghe thấy chuyện cười lớn nhất trên đời, "Ngươi thật sự ng/u ngốc đến đáng yêu, thậm chí ta hơi thích ngươi rồi!"

Nàng ta nâng cằm ta lên, tức gi/ận lẫn bất mãn nói: "Ngươi là một kẻ lo việc tẩm liệm cho người c.h.ế.t, dễ dàng ki/ếm nhiều bạc như vậy, sống tự do tự tại, còn ta b/án đứng thân thể, cúi đầu nhẫn nhục nằm vùng mười năm, cũng vẫn không thể thực sự thay đổi vận mệnh! Ngươi cũng không nghĩ xem, ngươi, một tiện dân, có hưởng được phúc khí này sao?"

Lòng oán đ/ộc dưới đáy mắt Từ Tranh chưa tan, nhưng sức lực trên tay lại đột nhiên buông lỏng: "Theo quy củ, người sống kết Âm thân, phải dùng đinh đóng c.h.ặ.t t.a.y chân, tránh vào qu/an t/ài giãy giụa, làm hỏng sự yên tĩnh của Hầu gia."

Nàng ta dừng lại một chút, như thể ban ơn nói tiếp: "Nhưng dù sao ngươi cũng là người thợ có tay nghề, ta cũng không nỡ nhìn ngươi đến bên kia, không có đôi tay để hầu hạ Hầu gia. Ta lòng dạ thiện lương, sẽ phá lệ cho ngươi."

Hai cây đinh đồng to hơn nắm tay được mang lên.

"Chỉ cần đóng c.h.ặ.t c.h.â.n nàng ta, khiến nàng an tâm canh giữ Hầu gia, không đi lung tung, không tìm được đường về nhà là được."

8.

Gia đinh vung búa nặng, nhắm thẳng vào đỉnh đinh đồng.

Khoảnh khắc búa sắt giáng xuống, cơn đ/au nhói dữ dội bùng lên theo mắt cá chân, đ/au đến mắt tối sầm. Nhưng khối vải trong miệng lại khiến ta không phát ra nổi một tiếng nào.

Ta bị ch/ôn sống.

Lớp đất dày lên từng chút một, đ/ập vào ván qu/an t/ài. Th* th/ể Vĩnh An Hầu bị ép sát bên cạnh ta. Hương liệu trầm hương danh giá nhất cũng không che nổi mùi t.h.i t.h.ể sau bảy ngày quàn linh.

Lúc đ/au đớn gần như mất tiếng, giọng nói lờ mờ của vài người thợ đào huyệt truyền vào: "Nghe nói... là ch/ôn sống vào trong."

"Vậy chẳng phải vẫn còn hơi thở sao?" Người kia nghe vậy vui mừng như đi/ên, "Huynh đệ chúng ta lâu lắm không được khai mặn, chi bằng tối nay lén lút đào lên..."

"Cùng lắm là g.i.ế.c c.h.ế.t rồi ch/ôn lại, dù sao cũng không phải lần đầu..."

Ta thật sự ng/u ngốc.

Nếu trên đời thật sự có nhân quả báo ứng, thì cữu m/a (mợ) của ta, người hại c.h.ế.t A nương ta lúc trước, đáng lẽ phải c.h.ế.t không yên, chứ không phải con cháu quây quần, giàu sang không lo.

Thế đạo này, từ trước đến nay chỉ có người ở trên cao mới có quyền lên tiếng.

Không khí càng lúc càng loãng. Ta tuyệt vọng, nhưng vẫn không chịu từ bỏ dùng móng tay cào nắp qu/an t/ài.

Móng tay cào tóe m.á.u th!t da, như d.a.o cùn c/ắt vào tim, nhưng cơn đ/au dữ dội đó lại khiến ý thức hỗn lo/ạn tỉnh táo thêm vài phần. Lực nắm tay ta của A nương trước khi lâm chung vẫn còn ch/áy bỏng trong lòng bàn tay, lời dặn dò "truyền lại tay nghề, để Liệm sư không còn bị kh/inh rẻ" của bà, từng chữ đều đóng sâu vào tim.

Ta không thể c.h.ế.t, càng không nên gục ngã trong Hầu Phủ ăn th!t người này, bị ch/ôn vào m/ộ huyệt không thấy ánh Mặt trời này.

Đột nhiên, bên ngoài một trận náo động. Hành động ch/ôn cất ngừng lại đột ngột.

Chưa kịp phản ứng, ván gỗ trên đỉnh qu/an t/ài đã bị vật sắc nhọn c.h.é.m mở một khe hở.

Khi ánh sáng chói mắt rò vào, một bàn tay khớp xươ/ng rõ ràng, phủ vòng bảo vệ huyền thiết bật mạnh mở nắp qu/an t/ài.

Liễu m/a m/a đã sợ hãi hít ngược khí lạnh, chỉ có Từ Tranh chưa hiểu chuyện gì vẫn đang hổn hển buộc tội: "Nàng ta là thê t.ử kết Âm hôn của Hầu gia, theo quy củ phải tuẫn táng, các ngươi không thể mang nàng ta đi!"

Người dẫn đầu cười nhạo một tiếng, giọng điệu đầy vẻ kh/inh miệt và tàn khốc: "Quy củ của Bệ hạ, mới là quy củ. Thứ dân Khương Cửu Sênh đã x/é Hoàng bảng, lập tức vào cung làm việc cho Bệ hạ. Kẻ nào dám ngăn cản, g.i.ế.c không tha!"

Dù ta sống lâu ở nơi thôn dã, cũng từng nghe danh tiếng Hoàng đế đương triều lên ngôi năm thiếu niên, t/àn b/ạo khát m/áu.

Ảnh Vệ chỉ nghe lệnh Thiên tử, hành sự quyết đoán, nơi nào họ đến nếu có kẻ không tuân, có thể c.h.é.m trước báo sau.

Cổ họng Từ Tranh bị lưỡi d.a.o lạnh lẽo chặn lại, tiếng khóc thét đều nuốt ngược vào cổ họng.

Mấy tên gia đinh vây quanh qu/an t/ài vừa rồi thấy vậy định chạy trốn, nhưng các Ảnh Vệ không đuổi theo, ngược tay quăng ra d.a.o găm ở thắt lưng, tiếng kim loại sắc bén x/é gió chói tai, chỉ trong chốc lát, mấy tên gia đinh đó liền ngã xuống vũng m/áu.

"Không! Không! Ta không muốn trở về!" Từ Tranh kêu thét lên, hai chân nhũn ra khụy xuống trên mặt đất lạnh lẽo, bò lùi về phía sau bằng tay chân, "Ta khó khăn lắm mới trốn thoát, ta không thể tuẫn táng! Không thể ch/ôn cùng với người c.h.ế.t đó!"

Liễu m/a m/a tinh ranh, biết đại cục đã định. Bà ta lấy lòng c/ầu x/in Ảnh Vệ bớt gi/ận, quay đầu liền bảo người ta nhét Từ Tranh như đã mất h/ồn vào chiếc qu/an t/ài đó, "Xem ra, ngươi và Hầu gia quả thật là trời se lương duyên, đời này không thể thoát được rồi."

Từ Tranh bị kéo vào lại...

Tiếng khóc của nàng ta ngày càng yếu ớt, rốt cuộc là tự làm tự chịu.

Ta được c/ứu rồi.

Ảnh Vệ mang Ngự y đến, cẩn thận xử lý vết thương trên chân ta, hơi tiếc nuối nói: "Đinh đồng ăn sâu vào th!t, may mắn chưa làm tổn thương gân cốt, không ảnh hưởng đến việc đi lại bình thường, chỉ là sau này mỗi khi trời mưa gió lạnh, khó tránh khỏi đ/au nhức."

"đ/au thì tốt. Để nhắc nhở ta, sau này đừng nhìn người không rõ nữa!" Ta tự giễu nói.

Bị c/ứu lên rất lâu, ta vẫn không hoàn h/ồn khỏi cảm giác thoát c.h.ế.t trong gang tấc. Cho đến khi một giọng nói quen thuộc truyền đến từ đám đông ồn ào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7