Thật nhiều sao…

Trong lúc mơ màng, tôi nghĩ ra một kế dở, tranh thủ lúc nghỉ lấy sức, gắng biến về hình người.

Nhưng vừa thoát được không xa, tôi đã bị Linh Diệp bắt lại.

Tôi gặp Linh Diệp - rồng đã giúp tôi vượt qua mùa giao phối:

"Chẳng phải đã..."

"Sao lại có hai..."

Lời chưa kịp thốt ra đã bị nụ hôn lấp kín.

Tôi đờ đẫn nhìn bầu trời, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát.

Tất cả kết thúc vào đêm khuya.

Tôi không hiểu nổi, tại sao nghĩa vụ của công chúa lại thành của tôi rồi.

Nhưng tôi mệt quá rồi, chỉ biết thiếp đi trong vô thức.

Ánh chiều tà dịu dàng bên trời đ/á/nh thức tôi, hóa ra đã là chiều hôm sau.

Tôi quay đầu, Linh Diệp đang ngủ say.

Chỗ sâu trong bụng, nơi ấp trứng rồng đã hết cảm giác nhức mỏi, toàn thân tôi ấm áp lạ thường, khiến rồng vô cùng dễ chịu.

Tôi nín thở tiến lại gần Linh Diệp, x/á/c nhận hắn đã ngủ sâu.

Bây giờ là thời cơ tốt, rất thích hợp để chạy trốn.

Tôi cẩn thận rời khỏi vòng tay hắn, nhưng vừa đứng dậy đã không giữ được thăng bằng, loạng choạng ngã về phía trước.

Tôi nghiến răng quay lại, gi/ận dữ lườm Linh Diệp.

Cùng là rồng, sao chênh lệch thế này? Rốt cuộc hắn ăn gì để lớn lên vậy!

Nhưng tôi không đợi hắn trả lời nữa!

Tôi hối h/ận! Hối h/ận vì đã xin hắn giúp mình vượt qua mùa giao phối.

Nên tôi phải chạy, vác theo gia sản chạy, chạy suốt đêm, chạy hết mười vạn tám nghìn dặm.

Tôi nhìn xuống mắt cá chân nhức mỏi, nơi có viên hồng ngọc do Linh Diệp dùng dây lấp lánh buộc vào.

Thứ gì đó chảy qua hồng ngọc.

Rốt cuộc thì không chịu nổi, tôi đỏ mặt lườm Linh Diệp tiếp rồi mò mẫm rời hang, biến về hình rồng bỏ chạy.

Nhưng cảm giác ấy quá kỳ lạ, tôi buộc phải dừng bên bờ biển, lao đầu vào nước biển tẩy rửa.

Đang phân vân có nên thò tay vào không, thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

"Ôi, đây chẳng phải là đồ vô dụng nổi tiếng sao?"

"Nặc Lan, cậu sắp ch*t rồi à."

"Đúng vậy, đồ rác rưởi không cư/ớp được công chúa chỉ xứng bị hành hạ đến ch*t."

"Đừng giãy giụa nữa, nước biển vô dụng với cậu thôi, ha ha ha."

Là rồng cùng tộc, nhưng không phải tộc của tôi.

Tôi là cá thể Bạch Long dị dạng duy nhất, sống dựa vào họ hàng xa là bầy Lam Long.

Phương pháp cư/ớp công chúa để sống sót trước đó cũng là truyền thống của chúng.

Sắc mặt tôi biến đổi, chuyển thành hình rồng muốn rời đi.

Nhưng bị con Lam Long to gấp đôi dùng móng ghì ch/ặt đôi cánh:

"Hay là, để tôi giúp cậu đi, dù sao bọn Bạch Long các cậu, đứa nào cũng như nhau."

Tôi giãy giụa như đi/ên, muốn thoát khỏi sự trói buộc của gã.

Bruce kéo lấy đuôi tôi: "Để tôi xem nào."

Gã muốn xem gì, không cần nói cũng rõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm