Ngay sau đó, tôi bắt đầu màn kịch "khóc lóc, ăn vạ, tr/eo c/ổ" diễn ra như cơm bữa.
Cho dù Bùi Diệp không có ở nhà, hệ thống an ninh của căn biệt thự này cũng đã vô cùng hoàn hảo. Tổng cộng có ba chiếc chìa khóa nằm trong tay những người khác nhau, đó là chưa kể đến đám vệ sĩ canh gác trong ngoài. Vì thế, muốn dùng sức mình để thoát khỏi biệt thự là điều bất khả thi, những trải nghiệm đ/au thương trong quá khứ đã dạy cho tôi bài học đó.
Cho nên, chỉ có thể phá vỡ từ bên trong, khiến Bùi Diệp cam tâm tình nguyện thả tôi ra khỏi biệt thự. Mà chuyện này tốt nhất phải là một tình huống khẩn cấp, bất ngờ thì mới dễ tìm ra kẽ hở.
Suy đi tính lại, chỉ có một cách giả vờ t/ự s*t.
Thế là trong suốt một tuần sau đó, tôi bắt đầu "t/ự s*t" liên miên. Lần tự làm đ/au mình đầu tiên, quả thực đã khiến mọi người h/oảng s/ợ, ngay cả cái mặt lạnh như tiền của lão quản gia cũng hiếm hoi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ông ta thay tôi gọi điện cho Bùi Diệp, hắn lập tức tìm bác sĩ đến cho tôi. Khi bác sĩ đến mới phát hiện vết thương trông thì đ/áng s/ợ, nhưng thực ra hoàn toàn không nguy hiểm đến tính mạng.
Sau đó cứ ba ngày hai bữa tôi lại làm ầm lên một trận, làm nhiều thành quen, mọi người đều đã chai sạn. Những lần đầu còn gọi điện cho Bùi Diệp, về sau thì phải bị tôi ép buộc, họ mới miễn cưỡng gọi cho hắn.
Đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng chọc gi/ận được Bùi Diệp, hắn dứt khoát đưa Mạnh Thư ra nước ngoài nghỉ dưỡng.
Sự rời đi của Bùi Diệp đồng nghĩa với việc mức độ giám sát đối với tôi giảm đi đáng kể, và mọi kế hoạch tiếp theo đều có thể thực hiện một cách đường hoàng.
Tôi lấy chiếc điện thoại đã giấu kỹ ra, gửi tin nhắn cho Thẩm Tử Sơ. Như thể đã đợi sẵn bên điện thoại, Thẩm Tử Sơ phản hồi ngay lập tức, vô cùng lo lắng hỏi:
"Anh, giờ anh đang ở đâu?"
Tôi chưa kịp trả lời thì tin nhắn thứ hai đã tới:
"Có phải là Bùi Diệp không? Em biết ngay là thằng chó Bùi Diệp đó mà."
Trực giác của Thẩm Tử Sơ nhạy bén đến mức đ/áng s/ợ, tôi chỉ đành trấn an cậu ấy rồi tóm tắt kế hoạch của mình.
Thú thật, tôi không muốn cậu ấy lún sâu vào cuộc sống của tôi như thế này, nó sẽ gây nguy hiểm cho cậu ấy, nhưng giờ thì cũng chẳng nghĩ được gì nhiều hơn nữa.
Những ngày đó, thành phố A tuyết rơi liên miên suốt mấy ngày liền. Tuyết trắng bao phủ khắp trời đất đẹp vô cùng, ít ai biết rằng trong những ngày tuyết rơi thế này, tỷ lệ t/ai n/ạn giao thông trên đường cao gấp mấy lần bình thường.
Tôi ăn tối như mọi khi, rồi trong tiếng thét k/inh h/oàng của mọi người, tôi nhảy từ tầng ba xuống.
Tầng hai có một cái cây, có thể giảm chấn thương ở mức tối đa, bên dưới cũng đã được tôi tận dụng cái cớ đắp người tuyết để trải một lớp tuyết dày. Dù tôi đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng, nhưng độ cao từ tầng ba vẫn là một canh bạc đối với tôi.
Khoảnh khắc rơi xuống, tôi cảm nhận rõ rệt một cú va đ/ập dữ dội, tiếp theo là vị m/áu tanh nồng xộc lên mũi và miệng. Trong một thoáng, tôi thấy cuộc đời mình hiện lên trước mắt như một cuốn phim quay chậm.
Trong đầu ong ong không dứt, giữa một vùng ánh sáng trắng xóa, tôi thấy nhiều người vội vã chạy về phía mình, tôi dứt khoát nhắm mắt giả ch*t.
May mắn là tôi không bị g/ãy xươ/ng. Tôi thường nguyền rủa ông trời đã bắt mình phải chịu đựng tất cả những chuyện khốn kiếp này, nhưng đây là lần đầu tiên tôi chân thành cảm ơn sự phù hộ của ngài dành cho mình.
Tôi nghe thấy quản gia cứ gọi điện cho Bùi Diệp, chỉ là mãi không liên lạc được. Đến khi gọi được, nghe thấy hai chữ "t/ự s*t", lại bị hắn kh/inh khỉnh cúp máy.
Mà bọn họ cũng chẳng dám đá/nh cược xem nếu tôi ch*t thì hậu quả họ phải đối mặt là gì. Một đám người tranh cãi không dứt, may là không lâu sau, quản gia đã quyết định đưa tôi đến b/ệnh viện.
Khi ra khỏi cửa, tôi đã nhìn thấy Thẩm Tử Sơ. Thẩm Tử Sơ ba mươi tuổi giống hệt như tôi tưởng tượng, khoác trên mình chiếc áo khoác, vẻ ngay thẳng đến mức có phần cực đoan. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi mắt cậu ấy đỏ hoe như một đứa trẻ.
Tôi cười với cậu ấy, rồi được đẩy lên xe cấp c/ứu.
Mọi thứ đều rối tung rối m/ù, b/ệnh viện có rất nhiều b/ệnh nhân. Vì là tình huống khẩn cấp mà Bùi Diệp lại không có mặt, quản gia chỉ đành đưa tôi đến b/ệnh viện hạng ba gần nhất.