Đêm cuối cùng của kỳ học quân sự, toàn bộ sinh viên trong khoa vây quanh ngồi trên bãi cỏ trước lễ đài chính để thưởng thức đêm văn nghệ.
Các tiết mục đặc sắc liên tục khuấy động bầu không khí, khiến khắp sân vận động rộ lên từng đợt hò reo phấn khích.
Tiết mục nhảy của các bạn nữ lớp tôi đã diễn ra vô cùng thành công, năm cô gái với vóc dáng cao ráo, tràn đầy hơi thở thanh xuân xoay mình nhảy múa giữa sân khấu, sự náo nhiệt của tuổi trẻ bùng n/ổ một cách tưng bừng và rộn rã hệt như một "phi vụ" có tổ chức vậy.
Tiết mục tiếp theo chính là của đám con trai lớp tôi.
Năm đứa con trai khênh theo một bộ trống jazz cỡ nhỏ, mang theo hai cây guitar cùng hai cây bass bước lên sân khấu.
Đứng định vị.
Toàn trường bỗng chốc im phăng phắc.
Tay trống giơ cao đôi tay, hai chiếc dùi trống gõ vào nhau kêu lạch cạch.
Cộc cộc cộc cộc.
Tiếng guitar cùng nhạc dạo đồng thời vang lên.
Tôi: "Chờ một ngày nắng lên thật tự nhiên, tớ muốn cùng cậu đi đến bãi biển."
Thanh âm trong trẻo ấm áp hòa quyện vào làn gió hầm hập của buổi đêm, mang theo cả hương vị của biển khơi ùa vào mặt mọi người.
"Á á á… Lớp trưởng đẹp trai quá đi!"
"Cái khung cảnh được ưu tiên sở hữu quyền chọn bạn đời này là thế nào đây, đẹp trai xỉu ngang luôn á."
Tiếng ca trong lành trong trẻo vang vọng khắp khoảng không gian phía trên sân tập.
Tôi: "Để giữ lại khoảnh khắc này trước khi mọi thứ không còn kịp c/ứu vãn."
Âm điệu se lạnh ở cuối câu hát đong đầy niềm hân hoan của những ngày nắng hạ, giống như một viên đ/á có vị chanh tươi thả tõm vào ly nước soda sủi bọt mát lạnh.
"Đi thôi!"
Tiếng đồng thanh đáp lại giòn giã của đám đông tạo nên một trận cười đầy thiện ý.
Tôi khẽ mỉm cười hát tiếp: "Thực ra chẳng cần đến những lời lẽ sâu xa, nhân lúc chúng ta vẫn còn chút thời gian."
Cậu thiếu niên trong sáng, nhiệt huyết bước thẳng về phía trước, ngọn gió nhẹ thổi tung làn tóc mái của tôi mang theo vị ngọt ngào của một chai nước ngọt ướp lạnh.
Nó khiến người ta chỉ muốn bất chấp tất cả mà nắm ch/ặt lấy tay tôi để cùng nhau chạy trốn ra biển.
Chương 9:
Ca khúc "Muốn Đi Đến Biển" của chúng tôi đã hoàn toàn đ/ốt ch/áy bầu không khí tại sân tập.
Đêm cuối hè ngập tràn những ánh sao rực rỡ và ấm áp, chúng tôi chắc chắn sẽ còn hoài niệm về những năm tháng mùa hè rực lửa này trong vô vàn những ngày tháng sau này.
Dù xung quanh là biển người nhấp nhô nhộn nhịp, tôi vẫn chuẩn x/ác chạm phải ánh mắt của Lục Quan Kỳ giữa đám đông, cậu ấy lặng lẽ đứng ở tận hàng sau của đội ngũ, những người xung quanh cậu ấy đều đã gào rú đến phát đi/ên rồi, vậy mà cậu ấy chỉ đứng đó, trên môi nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt thâm sâu khôn lường.
"Á á á á!"
Tôi nương theo tiếng la hét thất thanh quay đầu nhìn sang, thì ra Hoàng Y Y đang đỏ bừng cả mặt, tay ôm một bó hoa nhỏ và bị đám bạn cùng phòng đẩy lên sân khấu.
Cô bạn hôm nay có tiết mục biểu diễn nên đã đặc biệt sửa soạn lại, mái tóc dài được uốn thành những lọn xoăn bồng bềnh rất đẹp, tôn lên đôi lông mày và ánh mắt trang điểm nhẹ nhàng càng thêm phần kiều diễm.
Chẳng đành lòng làm bẽ mặt con gái nhà người ta trước bàn dân thiên hạ, tôi mỉm cười đón lấy bó hoa tươi từ tay cô ấy.
Trong góc khuất của tầm mắt, Lục Quan Kỳ đang đứng nép mình nơi bóng tối của đám đông, lẳng lặng lùi lại phía sau một bước.