Di Ngôn Của Chị

Chương 12

01/10/2025 12:07

Họ bảo tôi, chị gái Khương Họa của tôi đã ch*t từ mười năm trước.

Mười năm trước, tôi mười hai tuổi, Khương Họa mười sáu.

Chị gái tôi, sao có thể đã ch*t từ lâu?

Rõ ràng chị vẫn luôn ở bên tôi.

Chúng tôi cùng lớn lên, cùng bàn tán về những chàng trai đẹp trai trong trường, cùng cười đùa lên kế hoạch cho tương lai.

“Nếu không tin, tôi có thể cho cô xem hồ sơ.”

Anh Từ bước vào phía trong, nhanh chóng lấy ra một tập tài liệu.

Trên đó, tôi thấy tên Khương Họa.

Chỉ có điều, thời gian lại ghi mười năm trước.

Trong chớp mắt, vô số mảnh ký ức tràn vào đầu tôi.

“Khương Yến, xưa nay bà chỉ thấy mình cháu thôi. Cháu làm gì có chị gái.”

Bà Hà méo mặt nói với tôi.

“Khương Yến, thứ theo cháu... rốt cuộc là cái gì vậy?”

Ông lão gác cổng nhà tang lễ nhìn tôi với vẻ mặt kinh hãi.

Tôi r/un r/ẩy quay đầu nhìn.

Trước mặt tôi là chiếc gương soi toàn thân.

Trong gương, tôi thấy hình dáng của chính mình.

Giờ tôi hiểu tại sao cơ thể ngày càng nặng trịch...

Trên lưng tôi, có một người đang đ/è nặng.

Chính x/á/c hơn, là một cô gái.

Đôi tay tái nhợt của cô ta đặt trên vai tôi, mái tóc đen dài rủ xuống bờ vai.

Trên tay cô gái, đeo một chuỗi hạt màu đỏ.

Là chị.

Trong gương, cái đầu vốn dựa vào vai tôi của chị từ từ ngẩng lên.

Chị nhe hàm môi đỏ tươi, nở nụ cười với tôi.

“Yến Yến, cuối cùng em cũng phát hiện ra rồi.”

Cơn choáng váng dữ dội ập đến lần nữa.

Như tối hôm qua.

Mí mắt tôi trĩu nặng.

Tầm mắt mờ dần, hai bóng người trước mặt cũng ngày càng xa cách.

Đột nhiên, một bàn tay nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi lôi đi.

Cú kéo mạnh khiến tôi tỉnh táo hẳn.

Người kéo tôi là một thanh niên dáng người cao g/ầy.

Bóng lưng hắn khiến tôi thấy vô cùng quen thuộc.

Chàng trai kéo tôi ra khỏi nhà tang lễ mới dừng lại.

Hắn quay đầu.

Khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc ấy, tôi đờ đẫn tại chỗ.

Hắn là Sở Dương, bạn thuở ấu thơ của tôi.

Ba năm trước, hắn qu/a đ/ời vì bệ/nh.

Năm đó cũng là năm đ/au khổ nhất đời tôi.

Nếu không có chị gái bên cạnh, tôi đã không thể vượt qua.

Da mặt Sở Dương dù trắng bệch khác thường, nhưng không khác gì lúc còn sống.

“Yến Yến, đừng sợ anh.” Hắn cất giọng.

Nghe giọng Sở Dương, nước mắt tôi lập tức rơi.

Dù biết rõ đây không phải người sống, nhưng trong lòng không chút sợ hãi.

“Em xinh hơn trước, nhưng vẫn hay khóc nhè như ngày xưa.”

Sở Dương đưa tay lau nước mắt cho tôi.

Ngón tay hắn lạnh buốt.

“Sở Dương, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Cuối cùng tôi cũng không kìm được nữa.

Vừa khóc tôi vừa hỏi hắn.

“Yến Yến, không kịp giải thích nữa, em không còn nhiều thời gian đâu. Phải đến căn phòng màu tím ngay.”

Sở Dương lộ vẻ sốt ruột.

Bà Hà, Sở Dương, và bốn người mặc đồ đen khiêng qu/an t/ài, tất cả đều bảo tôi đến căn phòng màu tím.

Nhưng chị lại dặn tuyệt đối không được vào đó.

Rốt cuộc nên tin ai?

“Khương Yến, tin anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta, Nguyệt Lão khẩu chiến đệ nhất ba tuổi, chuyên phá nhân duyên, phá một cặp trúng một cặp.

Chương 7
Kinh thành gần đây có mười bảy vụ hủy hôn, tất cả đều do một tay tôi làm nên. Năm lên ba, anh họ đính hôn, dẫn bạn gái về ra mắt. Cả nhà đều khen ngợi trai tài gái sắc, trời sinh một đôi. Tôi ngẩng mặt lên nhìn, lập tức sững sờ. Trên người cô gái ấy hiện lên sợi dây nhân duyên nghiệt ngã màu xanh lục đen ngòm, không nối với anh họ, mà lại quấn chặt lấy eo cha ruột của anh ta. Dòng suy nghĩ trong đầu tôi bỗng bùng nổ: [Đêm qua tư thông, áo yếm đỏ vẫn còn quấn trên eo lão ta chưa kịp tháo!] Tôi mở miệng ra, vẻ mặt ngây thơ vô hại: “Anh họ, áo yếm đỏ của vị hôn thê tương lai của anh vẫn còn quấn trên eo bác trai kìa!” Cả phòng im phăng phắc. Mẹ tôi lập tức ôm chặt tôi vào lòng, gượng cười xin lỗi: “Con nhỏ không hiểu chuyện, toàn nói nhảm!” Kết quả chưa đầy ba ngày sau, anh họ bắt gian tại trận, hôn sự đổ bể hoàn toàn. Gia đình suýt tan nát ngay tại chỗ.
Cổ trang
0
Thiên Quan Tứ Tà Chương 61: Bóc tách sự thật