Đến tối, một mùi hương kỳ lạ tràn vào.
Bạch Nhan tùy ý phất tay một cái, mùi đó lập tức biến mất.
Nhưng chúng tôi vẫn giả vờ ngất đi.
Một lát sau, bên cửa sổ vang lên tiếng nói chuyện khe khẽ.
"Phụ nữ tế cho Ngũ Thông Thần đại nhân, đàn ông thì gi*t."
Những dân làng vừa vào đã gặp phải một làn sương m/ù, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.
"Cái này có thể khiến bọn họ chìm đắm trong những điều sợ hãi nhất mà không thể tỉnh lại, tôi nghĩ tà thần này rất có thể được thờ cúng trong nhà trưởng thôn."
Tất cả mọi người quyết định đến nhà trưởng thôn.
Đến nhà trưởng thôn, bên trong lại nuôi rất nhiều tiểu q/uỷ.
Các khách mời của chương trình và những tiểu q/uỷ đó giao đấu.
Tà thần đó không biết có phải tự cho mình có năng lực mạnh mẽ vượt trội hay không, để người ta thờ phụng mình ngay giữa gian chính trong ngôi nhà.
Phía trên trói một cô bé.
Đạo diễn Dương kinh ngạc: "Là con gái của Diêu Thiên."
Tà thần thực lực không thấp, ngay cả Bạch Nhan cũng nhíu mày.
Trương Thiên Lăng đổi ý nói: "Cô..."
Chỉ thấy tôi đã chạy đến bên cạnh tượng tà thần đó, hỏi Trương Thiên Lăng: "Tôi chỉ cần đ/ập nát nó là được phải không?"
Vẻ mặt Trương Thiên Lăng trở nên gấp gáp: "Đừng, cô không làm được đâu, nó..."
Lời còn chưa nói xong, tôi đã đ/ấm một cú.
Tượng tà thần vỡ tan tành.
Sợi dây trói cô bé cũng không còn phát sáng nữa.
Trương Thiên Lăng: "?"
Liễu Hướng Vinh: "?"
Những người khác: "Vãi chưởng!"
Chỉ có Bùi Từ vẻ mặt bình thường, nói:
"Em ấy từ nhỏ đã vậy rồi, đừng ngạc nhiên quá."