Em Là Nữ Chính Của Tôi

Chương 3

09/07/2025 14:35

Lần quay thứ hai mốt.

Giọng đạo diễn đã mang theo sự bất lực pha chút van xin:

“Các cụ tổ nhà tôi ơi, tôi lạy các người! Chỉ cần quay xong cảnh này thôi, hôn xong là được tan ca!”

Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra, sự căng thẳng và do dự đã biến mất, thay vào đó là một quyết tâm liều lĩnh không còn đường lùi.

Thẩm Dục, anh muốn xem kịch phải không?

Vậy thì tôi sẽ diễn cho anh xem.

“Action!”

Trên chiếc sofa, không khí trở nên m/ập mờ đến cực điểm.

Theo kịch bản, tôi vào vai một cô gái thầm yêu anh nhiều năm, cuối cùng gom đủ can đảm để tỏ tình.

Còn anh, là người đàn ông nắm toàn bộ thế chủ động, cao cao tại thượng.

Tôi từ từ tiến lại gần anh.

Mười centimet…

Năm centimet…

Ba centimet…

Tôi có thể thấy rõ yết hầu anh khẽ chuyển động, cảm nhận mùi hương gỗ nhẹ nhàng nhưng gợi cảm thoảng qua từ cơ thể anh.

Lần này, tôi không né tránh.

Đúng khoảnh khắc môi gần như chạm nhau…

Tôi dừng lại.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

Đôi mắt vốn lạnh lùng và xa cách ấy, giờ đây phản chiếu rõ khuôn mặt tôi.

Tôi thấy trong mắt anh thoáng hiện chút bối rối.

Tôi đưa tay, khẽ móc lấy cà vạt anh, nhẹ nhàng kéo anh lại gần hơn.

“Thầy Thẩm.”

Tôi khẽ nói, âm lượng vừa đủ để chỉ hai người nghe thấy.

“Anh không phải bảo… phiền lắm sao?”

Con ngươi anh khẽ co lại.

Tôi khẽ cười nụ cười như một con cáo nhỏ vừa tr/ộm được viên kẹo.

Rồi tôi nhắm mắt, chủ động hôn lên môi anh.

Chỉ là một cái chạm nhẹ, thoáng qua rồi rời đi.

Nhưng tôi cảm nhận rõ đúng giây phút đó, cơ thể anh cứng đờ.

“C/ắt! Qua cảnh rồi!”

Đạo diễn sau màn hình gần như nhảy dựng lên vì phấn khích.

“Hoàn hảo! Giang Kiều, sớm diễn được thế này có phải nhẹ đầu rồi không!”

Cả phim trường vang lên một tràng pháo tay.

Tôi buông cà vạt, đứng dậy, lùi về phía sau một bước, giữ khoảng cách xã giao an toàn.

Tôi mỉm cười, lễ phép nhưng xa cách:

“Cảm ơn thầy Thẩm đã chỉ dẫn.”

Như thể người vừa chủ động kéo cà vạt và hôn anh… hoàn toàn không phải tôi.

Thẩm Dục vẫn ngồi yên trên sofa, không hề nhúc nhích.

Dưới ánh đèn, gương mặt anh khó đoán, ánh mắt mờ mịt.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm anh, nhưng tôi cảm nhận được — ánh mắt ấy rơi lên người tôi, nóng bỏng hơn bất kỳ lúc nào trước đó.

Anh từ từ nâng tay, đầu ngón tay lướt nhẹ qua môi mình.

Một động tác đơn giản, lại mang theo một loại dục cảm khó nói thành lời.

Tim tôi… chệch nhịp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm