4.
Tôi tính ra là một đứa trẻ được nhà họ Thẩm nhận nuôi một nửa.
Bố mẹ tôi là người quen xa của nhà họ Thẩm.
Năm hai người họ ly hôn, tôi mới tròn 8 tuổi.
Họ chê tôi là một Beta vô dụng, chẳng ai thèm nhận nuôi tôi cả.
Trước tòa, bố tôi giành quyền nuôi anh trai là Alpha, mẹ tôi dắt theo em gái là Omega.
Chỉ có tôi, trơ trọi như một món rác rưởi, bị họ đùn đẩy qua lại.
Mẹ Thẩm nhân hậu, thấy tôi đáng thương nên đã đứng ra làm chủ, đón tôi về cưu mang.
Ngày đầu tiên gặp mặt, Thẩm Yến Niên mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cử chỉ cao quý sang trọng, trông hệt như một hoàng tử nhỏ bước ra từ truyện cổ tích.
Lúc mới đầu, cậu ấy không vui chút nào, còn gắt gỏng nói lớn với quản gia:
"Cháu không thèm một đứa nhà quê thô kệch làm em trai mình đâu."
Thẩm Yến Niên là đứa con trai đ/ộc nhất được nuông chiều từ bé của Thẩm gia. Cậu ấy bằng tuổi tôi, chỉ lớn hơn tôi hai tháng nhưng lại cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Khi ấy, tôi mặc một chiếc áo đen cũ kỹ đến bạc màu, đứng co rúm như một chú vịt con x/ấu xí trước mặt thiên nga, bồn chồn tự gi/ật gi/ật gấu áo của mình.
Tôi biết, nếu muốn được ở lại Thẩm gia, tôi buộc phải lấy lòng Thẩm Yến Niên.
Tôi lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, lí nhí chào:
"Chào anh ạ."
Thẩm Yến Niên nghe tiếng liền quay đầu lại, hơi thở cậu ấy bỗng khựng lại một nhịp, khuôn mặt trắng trẻo lập tức đỏ ửng lên: "Sao cậu... cậu lại trông đáng yêu thế này chứ..."
Cậu ấy ho khan một tiếng để chữa ngượng: "Khụ... Tôi nghĩ kỹ rồi, đúng là tôi đang thiếu một đứa em trai."
"Cậu tên là Chử Nam đúng không? Nhớ kỹ đấy, từ nay về sau cậu chính là em trai kiêm chân sai vặt của tôi."
Tôi gật đầu lia lịa.
"Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh mà."