Hồ Ly Mị Ma Và Chú Chó Nhỏ

Chương 2

20/03/2026 19:29

Trước đây tôi không nghĩ nhiều, còn định nhân cơ hội này kéo thêm vài mối hợp tác.

Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, hôm nay chính là khởi đầu cho kế hoạch Chu Bồi giăng bẫy Chu Liễm.

Bước chân vừa ra khỏi thang máy, tôi khựng lại.

Nếu như tôi nhất định phải xảy ra chuyện trước khi Chu Liễm quay về nhà chính…

Hoàn thành việc để Chu Bồi dùng tài lực của nhà họ Giang đối kháng với dòng chính…

Vậy thì… việc tôi đột nhiên bước vào kỳ tình nhiệt hôm nay…

Không phải là chuyện ngoài ý muốn.

Tôi hít sâu một hơi.

Trước đây chỉ cho rằng Chu Bồi là một kẻ đầu óc rỗng tuếch.

Bây giờ xem ra… là tôi đã đ/á/nh giá thấp hắn.

Bình luận nói Chu Liễm đang tụ họp cùng bạn học ở phòng trong cùng tầng cao nhất của biệt thự.

Thế nhưng vừa bước ra khỏi thang máy, còn chưa kịp nhìn thấy cửa phòng—

Ánh mắt lạnh lẽo của Chu Bồi đã chạm thẳng vào tôi từ phía xa.

Hiển nhiên lúc này hắn vẫn chưa biết tôi đã biết hết mọi chuyện.

Vẫn đang diễn trò.

Chỉ là sự đ/ộc á/c nơi khóe mắt chân mày lại không buồn che giấu.

“Giang Hành Vân, sao lại lên tầng trên rồi?”

“Chẳng phải đã nói hôm nay nhiều người, nên tranh thủ làm quen thêm các mối qu/an h/ệ sao?”

Thấy mặt tôi ửng đỏ, tóc mai hơi ướt.

Hắn khẽ cười, mang theo chút đắc ý.

“Sao không nói gì? Hay là… cơ thể không thoải mái?”

Cổ họng khô khốc nuốt xuống một cái.

Tôi dựa vào tường, lặng lẽ hồi phục chút sức lực.

Không còn tâm trạng chơi trò giả ng/u với hắn.

Mà trực tiếp, dứt khoát x/é toạc lớp mặt nạ của hắn.

“Anh biết tôi là mị m/a từ khi nào?”

3

Thể chất mị m/a của nhà họ Giang là bí mật, rất ít người biết.

Dưới loại thể chất này, những loại th/uốc kích dục thông thường hoàn toàn vô tác dụng.

Tôi nhớ đến ly rư/ợu mà Chu Bồi tiện tay đưa cho tôi trước khi lên lầu.

Trong suốt tinh khiết…

Thứ bỏ vào trong đó, hẳn là loại th/uốc chỉ có tác dụng với mị m/a.

Xem ra… nhà họ Giang cũng chẳng sạch sẽ gì.

Tôi cụp mắt, thầm nghĩ.

Chu Bồi dẫn theo hai vệ sĩ hai bên.

Thấy tôi đã hỏi ra, biết không thể giấu được nữa.

Hắn dứt khoát bỏ lớp ngụy trang, cười lạnh bước về phía tôi.

“Nếu đã biết rồi, vậy tôi cũng không cần che giấu nữa.”

“Nhà họ Giang các người không còn như xưa nữa, người bên cạnh tự nhiên cũng biết lòng nên hướng về đâu.”

Người bên cạnh?

Phải rồi… ngoài ba mẹ ra, người biết thể chất mị m/a của tôi chẳng có mấy.

Nhìn ba người họ càng lúc càng đến gần.

Gương mặt x/ấu xí của Chu Bồi cũng càng rõ ràng.

Tôi gắng gượng chống người dậy.

Ngay khoảnh khắc hắn áp sát—

Tôi dồn hết sức, đ/ấm thẳng một cú vào mặt hắn.

“Đệt! Giang Hành Vân, mày dám đ/á/nh tao?!”

“Tao đúng là cho mày quá nhiều thể diện rồi!”

Bước chân tôi vốn đã không vững.

Lại thêm ba người bọn họ.

Chỉ trong chớp mắt, tôi đã bị kh/ống ch/ế.

Một tay bị bẻ ra sau lưng, cả người bị ép quỳ xuống đất.

Cằm bị hắn bóp ch/ặt, ép ngẩng lên.

Nhưng tiếng ch/ửi của hắn lại khựng lại ngay khi tôi ngẩng mặt.

Cặp kính gọng vàng rơi xuống trong lúc giằng co.

Lộ ra gương mặt phía dưới— tràn đầy dục niệm.

Đuôi mắt đỏ ửng, đôi môi r/un r/ẩy.

Khuôn mặt vốn thanh tú nho nhã, giờ đây chỉ còn lại một tù nhân bị d/ục v/ọng nuốt chửng.

Chu Bồi sững lại một giây.

Sau đó, nụ cười méo mó x/ấu xí dần hiện lên.

“Quả nhiên là mị m/a… đúng là gương mặt câu người.”

“Lát nữa để tôi dùng trước, sau đó nó là của các cậu.”

“Muốn chơi thế nào cũng được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm