Một mảnh đất giá trị hàng trăm triệu, tôi đâu dám lơ là cảnh giác.
Yến Ngật Phong không chịu ra tay giúp đỡ.
Tôi chỉ đành tự lực cánh sinh.
Chạy vạy khắp nơi tìm tài liệu.
Khảo sát thực địa.
Còn trích xuất một số vụ án lệ của tập đoàn trước đây về để nghiên c/ứu.
Nhưng mà càng đọc, đầu óc tôi lại càng bung biêng.
Cho đến cuối cùng thì lại càng m/ù tịt chẳng nghĩ ra được gì.
Mấy ngày đó tôi toàn về nhà rất trễ.
Tới một hôm sau đó một tuần, lúc về đến nhà thì cũng đã chập choạng rạng sáng.
Vừa mở cửa, đ/ập vào mắt tôi là một bóng đen mờ mịt trong phòng khách.
Đứng ch/ôn chân bất động ngay giữa phòng.
Trong lòng tôi bỗng chốc thót lại.
Còn chưa kịp định thần xem rốt cuộc là bị tr/ộm viếng thăm hay là m/a q/uỷ hiện h/ồn.
Thì đã nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Yến Ngật Phong vang lên:
"Sao hả, tôi đây còn chưa ch*t mà cậu đã nóng lòng đến mức ngay cả nhà cũng chẳng thèm về nữa cơ đấy."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ lời mỉa mai của anh, bèn buông một câu: "Là anh à."
"Không là tôi thì là ai, Trương Tư Diệu chắc?"
Hôm đó tôi quá mệt mỏi nên cũng chẳng buồn đôi co với anh làm gì.
"Tôi đi xem mảnh đất đó, mấy hôm nay đều ở lại tập đoàn học hỏi theo chú Đổng và mọi người.”
"Anh biết chú Đổng mà, chú ấy là người rất tốt.”
"Những gì có thể dạy chú ấy đều tận tình chỉ bảo tôi."
Vốn tưởng giải thích cặn kẽ đến vậy là đủ rồi, thế nhưng Yến Ngật Phong lại bắt đầu buông lời bóng gió xa xôi.
"Nói vậy là đang trách tôi không chịu dạy cậu đúng không?"
Con người này sao lại giống y như một đứa trẻ con vậy nhỉ?
Không, đến cả trẻ nhỏ cũng không tính toán chi li, nhỏ nhen như anh.
"Tôi không có ý đó." Tôi vẫn nén kiên nhẫn đáp lời: "Chỉ là tôi quả thực chẳng hiểu cái mô tê gì."
"Nên phải tìm người giúp đỡ một tay."
Dứt lời, trong phòng bỗng im ắng mất một lúc lâu.
Sau đó, anh tự lần mò trong bóng tối, lò dò đi về phòng mình.