Tôi thấy anh cau mày thì thầm phấn khởi: Anh bắt đầu gh/ét tôi rồi?

Cuối cùng cũng về đúng mạch truyện!

Có hy vọng hoàn thành nhiệm vụ rồi!

Nhưng ngay giây tiếp theo, Tạ Hoài Yến vứt tấm thẻ đó sang một bên. Trong ánh mắt đầy kỳ vọng của tôi, anh móc ra một chiếc thẻ đen ánh vàng.

Chỉ nhìn thôi đã biết là đẳng cấp vượt trội hơn cái thẻ của tôi.

Tạ Hoài Yến nhìn ánh mắt trố mắt há mồm của tôi, giọng điệu thản nhiên như đang nói giá rau ngoài chợ: “Cái thẻ kia tiêu xài hạn mức có mười vạn, em định m/ua gì bằng cái đó chứ. Dùng thẻ đen của anh đi.”

Tôi: "………"

Cái gì gọi là “chỉ có mười vạn” hả?!

Mười vạn (khoảng 365 triệu tiền Việt) đó trời ơi! Mười vạn đó là tiền mà người ta thường ao ước đấy anh ơi!!!

Nếu như anh đã phá sản, thì tôi là cái gì?

Ăn xin à??

Đôi lúc tôi cũng phải tự cười vì cái nghèo khỉ gió của mình thật sự quá thảm.

5.

Sau vài ngày sống trong cảnh sa hoa trụy lạc, tôi cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Không đúng.

Không thể cứ tiếp tục sa đọa thế này mãi được.

Nhiệm vụ của tôi là đi hết cốt truyện trong nguyên tác. Mà bây giờ… cốt truyện này đã lo/ạn đến mức mẹ ruột của nó cũng không nhận ra nữa rồi!

Trong nguyên tác, Tạ Hoài Yến sau khi bị Thẩm Lê ngủ một lần, moi một vố thì đã c/ăm gh/ét cô ta đến tận xươ/ng tủy.

Còn tôi?

Tôi ngủ với anh ta hằng ngày, moi tiền anh ta hằng ngày, mà anh ta vẫn cứ nở nụ cười dịu dàng như gió Xuân tháng Ba.

Lẽ nào chỉ riêng nhiệm vụ của tôi bị tăng độ khó?

Tôi tức gi/ận đến độ… phải gi/ận cho ra h/ồn.

Thế này thì sống sao nổi nữa!

Đúng lúc ấy, gương mặt đẹp đến mức quá đáng của Tạ Hoài Yến bỗng ghé sát lại, rồi hôn nhẹ lên má tôi: “Sao lại gi/ận thế, bảo bối? Ai chọc em không vui rồi?”

“Cái túi phiên bản giới hạn hôm trước em không m/ua được ở buổi đấu giá, anh vừa m/ua nguyên cả bộ sưu tập. Muốn đi xem không?”

Tôi lập tức tươi cười rạng rỡ: “Muốn chứ, muốn chứ~!”

Thôi được rồi.

Cái cuộc sống này… hình như vẫn còn sống tiếp được.

“A a a a a a a!”

Đêm xuống, lúc tôi đang ngủ một mình, một tiếng thét n/ổ chói tai x/é tan màn đêm khiến tôi choàng tỉnh.

Tôi dụi dụi mắt, mơ màng lẩm bẩm: “Ai đấy… ồn ào gì thế?”

Giọng điện tử quen thuộc như sắp sụp đổ vang lên: “Là tôi đây ký chủ! Là hệ thống đây!”

Ồ?

Nghe thấy thế, tôi lập tức tỉnh táo hẳn, hứng thú bật dậy: “Cuối cùng cậu cũng quay lại rồi! Cậu không có ở đây làm tôi chẳng xem được tiến độ gì cả. Mau mau kiểm tra giúp tôi xem tiến độ nhiệm vụ đến đâu rồi?”

Hệ thống im lặng một cách kỳ lạ.

Một lúc sau, nó mới dè dặt lên tiếng: “Có một tin tốt và một tin x/ấu. Cô muốn nghe cái nào trước?”

Tôi ngẩn người.

Tôi vốn quen kiểu “ngọt trước khổ sau”, nên đáp ngay: “Vậy thì tin tốt trước đi.”

“Tin tốt là… mức độ yêu thích của Tạ Hoài Yến đã đạt 100%. Công lược thành công.”

Tạ Hoài Yến thích tôi thật rồi?!

Tôi vui mừng khôn xiết, trong lòng nở rộ: “Vậy tin x/ấu là gì?”

“Tin x/ấu là…”

“Cô công lược anh ta có ích gì đâu!” Hệ thống bật khóc, “Nhiệm vụ của cô là tìm nam chính để đi theo cốt truyện, mà đến giờ cô còn chưa thấy nổi cái bóng của nam chính! Cô còn hỏi tôi về tiến độ nhiệm vụ à?!”

Tôi: "?"

CPU trong đầu tôi như bốc khói.

“Ý cậu là gì? Tạ Hoài Yến không phải nam chính à?”

“Không những không phải nam chính, mà còn không phải người bình thường!” Hệ thống rống lên, “Đây là đại phản diện đi/ên nhất truyện! Là nhân vật tà á/c tàn đ/ộc khét tiếng nhất!”

Tôi: "???"

Những từ này… làm sao gắn với Tạ Hoài Yến – người dịu dàng với tôi được chứ?

Tôi hít sâu mấy hơi, ôm đầu vì rối rắm: “Không thể nào… Trước khi xuyên sách, cậu rõ ràng nói nam chính tên là Tạ Hoài Yến mà?”

“Không phải!” Hệ thống đ/ập bàn, “Đừng có vu oan cho tôi. Rõ ràng tôi nói là nam chính tên Tạ Hoài Yến (chim Yến), phản diện mới là Tạ Hoài Yến (yến tiệc). Cô nghe nhầm đấy nhé!”

Tôi: "……"

Không phải chứ anh bạn, hai cái tên đó phát âm giống y chang nhau, không nghe nhầm mới là chuyện lạ!

Tôi không thèm cãi nhau với cái hệ thống vô dụng này nữa, hỏi thẳng câu quan trọng nhất: “Giờ tôi phải làm gì?”

“Chạy ngay đi!” Hệ thống gào lên, sau đó giọng rụt rè, “Cô biết siêu phản diện có nghĩa là gì không? Là tà/n nh/ẫn và đ/áng s/ợ hơn tất cả những gì cô tưởng tượng!”

“Nếu bị nam chính bắt được, cùng lắm là một viên đạn. Nhưng rơi vào tay siêu phản diện… cô không biết mình sẽ chít kiểu gì đâu!”

“Mau chạy trốn khi còn có cơ hội!”

Tôi bị nó hét đến nhức đầu, vô thức làm theo, vội vàng bật dậy khỏi giường, xoay người định chạy.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, toàn thân tôi lập tức đông cứng lại.

Trong bóng tối nơi cửa phòng, Tạ Hoài Yến đang lặng lẽ đứng đó. Không biết anh ta đã nghe được bao nhiêu.

Rõ ràng là gương mặt không biểu cảm, nhưng khi ẩn trong bóng tối, lại toát ra một luồng lạnh lẽo đến rợn người.

“Bảo bối.” Giọng anh ta chậm rãi vang lên, như có như không, “Em đang nói chuyện với ai vậy? Muốn chạy đi đâu?” 

6.

Cái này… khác gì gặp m/a giữa ban ngày đâu chứ?!

Mồ hôi lạnh trên người tôi tuôn ra ào ạt.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm của Tạ Hoài Yến, cũng không biết anh ta đã nghe được bao nhiêu. Giờ tôi chỉ có thể đ.á.n.h cược một phen.

Nghĩ tới đây, tôi gần như vận hết phản xạ nhanh nhất trong đời, lập tức nhảy bổ tới với nụ cười rạng rỡ: “Ông xã, anh tới rồi à~! Em đang gọi điện thoại với bạn thôi mà!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm