Vừa ngủ dậy, tôi phát hiện trên giường của tôi và Lục Kim Châu có thêm hai người.
Một người là Lục Kim Châu mười tám tuổi, gương mặt vẫn còn nét non nớt của sinh viên năm nhất, mái tóc hơi rối vì ngủ, hàng mi cụp xuống, một tay vẫn đặt ngang eo tôi như thể chuyện ôm tôi ngủ là điều cậu ấy đã làm rất nhiều lần.
Một người là Lục Kim Châu ba mươi tuổi, đường nét trên mặt rõ ràng trầm ổn hơn, khóe mắt cũng sâu hơn mấy phần, vòng tay ôm tôi không mạnh, nhưng lại vững đến mức khiến người ta vô thức thấy yên lòng.
Còn Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi, người chồng hợp pháp đã kết hôn với tôi được hai năm, thì đang nằm ở bên kia, bị tôi nhìn đến mức cũng chậm rãi mở mắt ra.
Trong căn phòng ngủ vốn chỉ dành cho hai người, bốn chúng tôi nhìn nhau một lúc rất lâu. Bầu không khí yên lặng đến mức tôi gần như nghe thấy cả tiếng tim mình đ/ập.
Sau đó, tôi bật người ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, chỉ kịp thốt ra một câu rất không có hình tượng.
“Má nó.”
Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi cũng tỉnh hẳn trong nháy mắt, cậu ấy nhìn tôi, lại nhìn hai người có cùng khuôn mặt với mình trên giường, vẻ mặt từ mờ mịt chuyển sang kh/iếp s/ợ, cuối cùng giống hệt tôi mà bật ra một tiếng.
“Má nó, chuyện gì đây?”
Hai Lục Kim Châu còn lại bị động tĩnh đá/nh thức, một người vừa mở mắt đã ngẩn ra như bị sét đá/nh giữa trời quang, người còn lại rõ ràng bình tĩnh hơn nhưng đồng tử vẫn co lại rất khẽ.
Lục Kim Châu mười tám tuổi ngồi bật dậy, kéo chăn che trước ngựk theo bản năng, mặt đỏ bừng lên như vừa bị bắt quả tang làm chuyện x/ấu.
“Đây là đâu? Sao anh lại ở đây? Sao em lại ở đây? Sao còn có hai em nữa?”
Lục Kim Châu ba mươi tuổi thì cúi đầu nhìn tôi trong vòng tay mình, giọng nói thấp hơn hiện tại một chút, cũng dịu hơn nhiều.
“Thu Thu?”
Chỉ một tiếng gọi ấy thôi đã khiến lòng tôi lặng đi một nhịp. Trong giọng anh có một cảm giác rất lạ, giống như hai chữ đó đã được anh gọi suốt rất nhiều năm, quen thuộc đến mức gần như hòa vào hơi thở.
Nhưng cảm động chỉ tồn tại đúng ba giây, vì ngay sau đó Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi đã kéo tôi về phía cậu ấy, dùng tư thế bảo vệ tài sản riêng mà ôm ch/ặt lấy eo tôi.
“Buông tay, đây là Thu Thu của tôi.”
Lục Kim Châu mười tám tuổi còn đang ngơ ngác, nghe vậy lập tức trợn tròn mắt.
“Nhưng em cũng là Lục Kim Châu mà.”
Lục Kim Châu ba mươi tuổi rút tay về, dáng vẻ vẫn thong dong, nhưng ánh mắt nhìn Lục Hai Mươi Bốn lại không hề nhường nhịn như vẻ ngoài.
“Cậu ở hiện tại có giấy kết hôn, còn tôi ở tương lai có thêm sáu năm chung sống với em ấy. Nói về tư cách, chưa chắc cậu đã hơn tôi.”
Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi tức đến bật cười.
“Anh đừng lấy tương lai ra lừa tôi. Trong dòng thời gian này, Thu Thu là bạn đời của tôi, người nằm cạnh anh ấy mỗi tối cũng là tôi.”
Lục Kim Châu mười tám tuổi bị kẹp giữa hai người lớn hơn, ban đầu còn gần như không chen nổi vào câu chuyện, nghe đến đây mới vội vàng giơ tay, dáng vẻ nghiêm túc như sinh viên muốn phát biểu trong lớp.
“Vậy em thì sao? Không có em mười tám tuổi thì lấy đâu ra hai người?”
Tôi ngồi giữa ba Lục Kim Châu, cảm thấy đầu mình ong ong, giống như vừa mở mắt đã rơi vào một vở kịch lộn xộn đến mức biên kịch cũng không dám nhận.
Tôi tên là Liễu Vấn Thu, năm nay hai mươi bốn tuổi, đã kết hôn với Lục Kim Châu được hai năm.
Từ lúc quen nhau đến lúc cưới nhau, chúng tôi cũng không phải chưa từng cãi vã, nhưng phần lớn thời gian đều rất yên bình, thậm chí có thể gọi là ngọt ngào đến nhạt nhẽo, sáng cùng ăn cơm, tối cùng về nhà, cuối tuần thỉnh thoảng lười biếng nằm trên sofa xem phim. Nếu không có việc gì ngoài ý muốn xảy ra, có lẽ cuộc sống của chúng tôi sẽ cứ ổn định như thế mà trôi qua.
Nhưng ông trời hiển nhiên không thích nhìn tôi sống quá nhàn nhã, cho nên trong một buổi sáng bình thường đến mức không thể bình thường hơn, ông ấy ném thêm hai Lục Kim Châu lên giường tôi.
Một người đến từ quá khứ, là Lục Kim Châu mười tám tuổi vừa mới bước chân vào đại học, còn chưa dám tỏ tình với tôi.
Một người đến từ tương lai, là Lục Kim Châu ba mươi tuổi đã cùng tôi đi qua thêm sáu năm nữa, trong ánh mắt nhìn tôi có rất nhiều thứ tôi hiện tại chưa kịp trải qua.
Sau khi bốn người chúng tôi ngồi thành vòng tròn trên giường, mất gần nửa tiếng để x/ác nhận rằng chuyện này không phải mơ, không phải trò đùa, cũng không phải chương trình quay lén nhàm chán của ai đó, bụng tôi rất đúng lúc mà phát ra hai tiếng kêu.
Bầu không khí vừa nghiêm túc vừa kỳ quặc lập tức bị tiếng bụng đói của tôi phá hủy.
Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi là người phản ứng đầu tiên, cậu ấy kéo chăn đắp lên vai tôi rồi xuống giường.
“Không nghĩ ra cách giải quyết thì tạm thời đừng nghĩ nữa. Thu Thu đói rồi, ăn sáng trước đã.”
Lục Kim Châu ba mươi tuổi cũng đứng dậy, rất tự nhiên nhặt áo ngủ dưới đất đưa cho tôi.
“Anh đi nấu cơm.”
Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi lập tức quay đầu nhìn anh.
“Anh đi đâu?”
“Phòng bếp.”
“Đây là nhà tôi, phòng bếp của tôi, Thu Thu nhà tôi chỉ ăn quen cơm tôi nấu.”
Lục Kim Châu ba mươi tuổi nghe vậy cũng không gi/ận, thậm chí còn cười nhạt.
“Sáu năm sau em ấy ăn quen cơm anh nấu hơn.”
Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi nghẹn lại, sau đó nghiến răng.
“Đó là chuyện sáu năm sau. Bây giờ anh đừng hòng dùng kinh nghiệm tương lai để cư/ớp việc của tôi.”
Lục Kim Châu mười tám tuổi bị kẹp giữa hai người lớn hơn, ban đầu còn gần như không chen nổi vào câu chuyện, nghe đến chuyện nấu cơm mới vội vàng đứng lên.
“Em cũng có thể nấu.”