"Trình Kỳ Niên, đừng đi theo hắn." – Tương Vũ thều thào, giọng đ/ứt quãng – "Em đã hứa với anh rồi… nói sẽ chịu trách nhiệm… không được thất tín."

Anh giãy giụa, m/áu loang đỏ nửa thân.

Tôi cắn môi đến bật m/áu, không dám trả lời.

Thịnh Việt luôn nói được làm được.

Tôi không thể để Tương Vũ thành tàn phế vì mình.

Với tính cách của cậu ta, một khi rời khỏi ngọn núi này, chúng tôi sẽ vĩnh viễn không gặp lại.

Gương mặt Tương Vũ lấm lem bùn đất, đôi mắt đỏ ngầu: "Trình Kỳ Niên, đừng nghe lời hắn!"

Tôi nhắm nghiền mắt, toàn thân r/un r/ẩy:

"Tôi đi với cậu, Thịnh Việt… thả anh ấy ra."

Tương Vũ bị đ/á/nh ngất rồi nh/ốt trong ký túc xá, còn tôi thì bị Thịnh Việt cưỡng ép mang đi.

Về đến nhà, cậu ta bóp cổ tôi, cúi xuống hít sâu bên tai:

"Hắn đã đ/á/nh dấu cậu chưa? Bao nhiêu lần rồi?"

Tôi gỡ tay cậu ta ra, thở dốc: "Không liên quan đến cậu!"

"Không liên quan?" – Thịnh Việt cười lạnh – "Tôi luôn dùng hành động để tuyên bố với thiên hạ cậu là của tôi, giờ cậu bảo không liên quan? Nghe cho rõ, Trình Kỳ Niên! Cả đời này cậu chỉ được tôi đ/á/nh dấu, trên người chỉ được phảng phất mùi của tôi!"

Cậu ta đẩy tôi vào phòng tắm, mở vòi sen xối xả:

"Rửa sạch cái mùi t/ởm lợm đó ngay!"

Nước nóng rát bỏng da thịt, tôi gi/ật vòi sen hắt thẳng vào mặt Thịnh Việt.

Cậu ta đ/au rát, buông tay lùi lại.

"Tôi không phải của cậu! Xưa nay tôi nể tình nghĩa nên mặc cho cậu ngang ngược, chứ không phải vì thích cậu. Tôi chưa từng thuộc về cậu!"

Nhân lúc Thịnh Việt còn sững sờ, tôi xô cậu ta ra định chạy.

Nhưng cửa đã khóa ch/ặt.

"Kỳ Niên à…" – cậu ta cười khan, ánh mắt phức tạp – "Cậu thật sự thay đổi rồi, thay đổi đến mức tôi không nhận ra nữa."

Thịnh Việt lẩm bẩm, như tự nhủ:

"Tôi phải trông chừng cậu, không thể để cậu chạy mất được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm