5

Tôi bị ép buộc thành một tiểu tam thực sự.

Mà Tống Cảnh thì giả trang thành một ông chồng làm tròn bổn phận.

Hắn giống như một người đàn ông tốt biết chăm sóc cho gia đình, mỗi ngày đều tan làm đúng giờ, quay về căn nhà này, bình tĩnh chịu đựng mọi lời mắ/ng ch/ửi và b/ạo l/ực từ tôi.

Tôi nhìn Tống Cảnh trước mắt đang lấy xươ/ng cá cho tôi, hơi nghiêng đầu:

"Tống Cảnh, tôi thực sự cảm thấy anh rất buồn cười. Đã kết hôn mà không ở bên cạnh bạn đời của mình, lại muốn chơi trò này, trước kia cũng chưa thấy anh thích tôi như vậy."

Tôi rũ mắt xuống, cười nhẹ nhàng như đang suy tư: "Hay là, anh chỉ thích tình nhân ở bên ngoài?"

"Thẩm Thanh, em là người tôi yêu, không phải tình nhân."

"Vậy anh ngay lập tức ly hôn với Trình Lâm đi."

"..."

"Vậy thì để tôi đi."

"Không được."

Tống Cảnh ung dung thong thả đặt miếng th!t cá đã lọc hết xươ/ng vào trong bát của tôi, tiếp tục dịu dàng nói:

"Thanh Thanh, em chỉ có thể yêu một mình tôi."

"Tống Cảnh, anh thực sự b/ệnh rồi."

"Ừ, tôi chỉ b/ệnh với em thôi."

Tôi không nói gì nữa, ngay khi tôi rời bàn ăn giống như bao lần, trong khoảnh khắc đứng dậy đó, trái tim bắt đầu đ/au nhói.

Thân thể hơi động một chút, giống như một lưỡi d/ao sắc và lạnh lẽo đang c/ắt sâu vào tim, mạnh mẽ rạ/ch trong ngựk.

Tôi nhíu mày một cái, ổn định thân thể từ từ hô hấp.

"Chuyện gì vậy?" Tống Cảnh lập tức phát hiện tôi không đúng, ánh mắt lo lắng muốn nắm lấy tay tôi.

"Đừng chạm vào tôi!" Tôi gấp rút gào lên với hắn, nhưng thanh âm không thể gay gắt nổi.

Bàn tay Tống Cảnh vươn ra đột ngột dừng giữa không trung, cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên gương mặt tôi.

Tống Cảnh lập tức đưa tôi đến b/ệnh viện.

Thật là tình cờ.

Bác sĩ chữa b/ệnh cho tôi lại là bạn thân của Tống Cảnh, người vẫn luôn xem thường tôi.

Càng tình cờ hơn, Trình Lâm cũng làm việc ở b/ệnh viện này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0