Quả nhiên, chỉ vài ngày sau Chu Nghệ đã gặp chuyện.
Cô ta vốn đầu óc đơn giản, hành động theo cảm xúc.
Trong khi Trình Chi lại giỏi dùng vẻ ngoài yếu đuối để ngụy trang, chỉ vài câu đã kích động khiến Chu Nghệ nóng m/áu, nhân danh tình bạn mà làm chuyện tổn thương người khác.
Tôi vốn định dùng đoạn video quay được từ tên c/ôn đ/ồ để u/y hi*p Chu Nghệ, sau đó đưa ra bằng chứng đủ sức đ/á/nh gục Trình Chi.
Nhưng Chu Nghệ đã bị bắt vì tội gi*t người. Nạn nhân chính là tên c/ôn đ/ồ đó.
Nghe nói sau khi cưỡ/ng hi*p thành công, hắn đã bị Chu Nghệ ra tay s/át h/ại.
Khi tin tức này lan truyền trong lớp, vài người bạn thân chơi cùng Chu Nghệ đã bị cảnh sát thẩm vấn rồi.
Nghe lại tin này, không tránh khỏi cảm giác sợ hãi. Và cuối cùng tôi cũng thấy được vẻ chấn động cùng hoảng lo/ạn trên khuôn mặt điềm tĩnh của Trình Chi.
Từng chút x/é rá/ch lớp ngụy trang của cô ta, đúng là việc khiến lòng người khoan khoái.
"Trình Chi, cậu nói xem Chu Nghệ ở trong đó liệu có khai ra người khác không?" Giờ ra chơi, tôi đi đến ngồi xuống bàn bên cạnh cô ta.
Trình Chi cố giữ bình tĩnh: "Cô ấy tự làm chuyện sai trái, liên quan gì đến người khác?"
"Các cậu từng là bạn thân mà, không nghĩ cô ấy bị oan sao?"
Trình Chi bỏ luôn vẻ giả tạo, nghiến răng nhìn tôi: "Tôi và Chu Nghệ chỉ là bạn cùng lớp thôi! Cô ta gi*t người liên quan gì đến tôi? Giang Dung, đừng tưởng tôi không biết đây đều là do cô giở trò!"
Tôi cười nhạt: "Chuyện khác thì tôi nhận cũng được, nhưng đây là án mạng, cô đ/á/nh giá tôi cao quá rồi."
Dùng tiền bạc thông đồng, mấy ngày sau tôi mới được gặp Chu Nghệ.
Con người từng ngang ngược bất cần giờ như cây khô tróc vỏ, đôi mắt vô h/ồn, khuôn mặt tiều tụy thảm hại.
Thấy tôi, cô ta như đi/ên cuồ/ng muốn lao tới: "Giang Dung! Đồ tiện nhân! Tất cả là tại mày! Nếu không có mày, tao đã không gi*t người! Đáng lẽ con đĩ như mày mới là đứa bị cưỡ/ng hi*p!"
Giang Phong che chắn sau lưng tôi, gương mặt âm trầm đ/áng s/ợ:
"Tiện nhân, con đĩ, mày đang tự ch/ửi mình đấy à? Mở mồm trước khi động n/ão cái đầu thiếu phát triển của mày đi!"
"Thằng c/ôn đ/ồ là chị tao bảo mày tìm à? Người là chị tao bảo mày gi*t à?"
"Tao còn có bằng chứng mày xúi giục kẻ khác cưỡ/ng hi*p chưa thành đây này, tuy đương sự đã ch*t, nhưng đoạn video này có thể giúp mày l/ột đi một lớp da trong tù đấy, mày tin không?"
Ánh mắt Chu Nghệ tràn ngập sợ hãi, r/un r/ẩy nói không có. Khác hẳn cô gái từng hống hách dẫn đầu b/ắt n/ạt người khác ngày nào.
Tôi bước tới: "Chu Nghệ, mày ở đây chịu khổ chịu tội, còn chị em tốt của mày thì chuẩn bị cho kỳ thi đại học, hoàn toàn không quan tâm đến cảnh ngộ của mày, mày chắc chắn không có gì muốn nói với tao sao?"
Đến lúc này, Chu Nghệ vẫn gắng gượng không nhắc tới Trình Chi.
Con người đều là sản phẩm của sự ích kỷ, khi yên ổn thì có phúc cùng hưởng, lúc thực sự xảy ra chuyện thì có họa cùng chia ít ai làm được.
Tôi mở đoạn ghi âm Trình Chi phủi sạch qu/an h/ệ cho Chu Nghệ nghe.
Chu Nghệ như đoán trước nội dung, bịt tai không muốn tin.
Vì bị b/ắt n/ạt mà chuyển trường, Chu Nghệ chẳng có bạn bè, chỉ có Trình Chi - người dịu dàng hiền lành lại được Trình Húc bảo vệ - chịu làm bạn với cô.
Trình Chi tiếp cận cô ta, nhắm vào gia cảnh giàu có cùng tâm lý cô đ/ộc cần nương tựa.
Chu Nghệ hẳn cũng hiểu rõ điều này, nên mặc nhiên mượn thế lực của Trình Húc phía sau Trình Chi để rửa nhục, từ nạn nhân biến thành kẻ bạo hành.
Tình bạn tưởng chừng bền ch/ặt của họ, thực chất chỉ là đống đổ nát.
"Chu Nghệ, mày vừa mới qua mười tám tuổi, nên quãng thời gian đẹp nhất tương lai sẽ phải trải qua trong tù, còn cuộc đời của Trình Chi sẽ tiền đồ rộng mở, mày cam tâm sao?"
Từng bước đ/ập tan sự cứng đầu của cô ta, nhìn cô ta từ gồng mình đến sụp đổ khóc lóc, rồi dùng lời lẽ đ/ộc địa nhất nguyền rủa Trình Chi, lòng tôi dâng lên cảm giác mỉa mai và thất vọng.
Tình cảm hai người rốt cuộc chỉ đến thế.
Sự sụp đổ, nước mắt, hối h/ận của Chu Nghệ lúc này, là vì mũi kim cuối cùng đã đ/âm vào da thịt cô ta.
Nhưng tiếc thay, đây không phải là sự sám hối.
Tuy nhiên bất kể cô ta có thành tâm nhận lỗi hay không, pháp luật sẽ khiến cô ta phải trả giá đắt.
Quãng thời gian đẹp nhất đời này, Chu Nghệ sẽ phải trải qua trong tù.
Còn tôi, tất nhiên sẽ nhờ người ở bên trong "chăm sóc" cô ta thật tốt.