Giờ chỉ còn bằng một con mèo bình thường.

Hệ thống liếm móng, kiêu ngạo nói:

“Không phải vì giúp cậu sao.

Lần này nếu không có tôi, cậu và thằng nhóc Thẩm Luật Hành đều ch*t trong kênh truyền rồi.

Cuối năm nhớ cho tôi đ/á/nh giá tốt nhé, meo.”

“Đừng khóc, tôi sẽ lớn lại thôi, nhiều nhất nửa năm.”

Nó nhẹ nhàng liếm nước mắt tôi, lại dùng móng vuốt vỗ an ủi lên tay tôi.

Ngoài cửa ló vào một cái đầu.

Diệp Bạch vui mừng:

“Anh Trình, cuối cùng anh tỉnh rồi!

Đi đi, tôi đưa anh đi kiểm tra, lần này anh khổ quá rồi.”

Tôi được dìu xuống giường, chợt nhớ ra, hỏi:

“Thẩm Luật Hành đâu?”

Hệ thống hừ một tiếng:

“Cậu ta ép buộc đi cùng cậu, linh h/ồn bị x/é nát.

Giờ đang ngâm trong dịch phục hồi, ít nhất nửa năm mới có thể tỉnh lại.”

Tôi sững người.

Diệp Bạch bĩu môi:

“Tôi lần đầu thấy kiểu liều mạng này. Linh h/ồn rá/ch nát, chỉ cần không chịu nổi là sẽ tan biến trong lo/ạn lưu thời không.

A Trình, cậu ta yêu cậu lắm đó.”

Tôi loạng choạng đi sang phòng bên, thấy Thẩm Luật Hành toàn thân đầy vết thương, ý thức hoàn toàn mất.

Cậu ta trông như một con búp bê rá/ch, không còn chút sinh khí nào.

Hệ thống dùng đuôi mèo quấn lấy chân tôi, kéo ra ngoài:

“Đừng nhìn nữa, có nhìn cũng không tỉnh lại đâu.

Đi kiểm tra sức khỏe trước, rồi nộp báo cáo, tôi còn chờ điểm để thăng cấp đây.”

26

Đến tháng thứ tư, Thẩm Luật Hành đã có chút ý thức.

Nhưng không nhiều.

Cơ thể thì vẫn không thể cử động.

Chỉ có một đoàn tinh thần lực cuộn lại trong dịch phục hồi.

Mỗi khi tôi đến gần, cậu ta sẽ áp sát vào ngón tay tôi.

Đến tháng thứ tám, tinh thần thể và cơ thể của Thẩm Luật Hành cuối cùng cũng hợp nhất.

Nhưng vẫn không thể cử động, trừ một chỗ.

Thế là cách chào mừng biến thành… dựng lên.

Tôi thấy x/ấu hổ, mỗi lần phải chọn lúc không có ai mới dám đến thăm.

Đến tháng thứ mười, cậu ta cuối cùng cũng có thể cử động.

Khi tôi đến gặp, cậu ta lén nắm tay tôi, giọng khàn khàn:

“Trình Ẩn, em yêu anh.”

Tôi cho cậu ta một cái t/át:

“Yêu cái gì mà yêu, nửa người còn chưa cử động được mà đã nói yêu với không yêu. Mau chóng khỏe lại cho tôi.”

Thẩm Luật Hành ấm ức, suy nghĩ, rồi lại ngủ.

Hệ thống vốn dự tính phải hai năm cậu ta mới hồi phục bình thường.

Nhưng sau khi bị tôi t/át một cái, như thể thông suốt kinh mạch, chỉ một năm rưỡi đã hồi phục.

Xuống giường đi lại khỏe mạnh.

Như thể cái búp bê rá/ch rưới nằm bất động trước đó chẳng phải là cậu ta.

Thẩm Luật Hành hệt như một chú chó nhỏ, hôn tôi liên tục, chẳng còn chút lạnh lùng nào.

“Yêu anh, anh cũng nói yêu em đi, được không?”

Bị cậu ta làm phiền đến phát bực, tôi đáp:

“Được được, yêu em yêu em.”

Đúng lúc đó, hệ thống vừa hoàn thành nhiệm vụ, b/ắn pháo hoa điện tử.

Oi, happy ending.

“Chúc mừng đôi tân nhân cuối cùng cũng thông suốt lòng nhau, từ nay mấy chục năm, sống bên nhau, bạc đầu giai lão.”

Đôi móng mèo mềm mại đặt lên tay tôi và Thẩm Luật Hành, như đóng một con dấu.

Nhân lúc nắng đẹp.

Yêu em một chút nhé, Thẩm Luật Hành.

Thôi, yêu em thật nhiều.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm