Xác chết trong vại rượu

Chương 14

18/01/2024 11:26

Sau khi trưởng làng đi, trong hầm đất rất lâu không có động tĩnh.

Tôi nín thở chờ đợi trong chốc lát, mới giả vờ chậm chạp tỉnh dậy.

Đợi đến khi tôi ngồi dậy, mới phát hiện tại vì sao Từ Đại Trị trốn ở nơi này.

Trên bốn bức tường trong hầm đất đều dán đầy chi chít bùa chú bằng giấy vàng chữ đỏ, tờ này chồng lên tờ kia.

Tôi nhớ tới hồi còn nhỏ đã từng nghe ông trẻ nói, phần lớn h/ồn m/a đều không thể đi vào căn phòng phủ đầy đồ vật nọ kia ở bốn phía, càng không phải nói thứ mà nơi này phủ lại đều là đạo phù, xem ra là dùng để tránh m/a.

Trên cổ Từ Đại Trị đeo một miếng ngọc Câu, miếng ngọc đó đã hoàn toàn biến thành màu đen, nửa vệt trắng bóng cũng không nhìn thấy.

Nếu năm người tr/ộm ngọc đều đã tìm được, ngọc Câu hẳn cũng phải tập trung lại hết chứ, vì sao ông trẻ không thu lại những miếng ngọc Câu này? Để trên người thêm một phút không phải sẽ thêm một phút nguy hiểm sao?

Một người đàn ông trưởng thành cao lớn khỏe mạnh như Từ Đại Trị, lúc này lại co rụt người lại thành một đống, quầng thâm dưới mắt đã chiếm mất nửa khuôn mặt, ánh mắt vừa chậm chạp vừa h/oảng s/ợ.

Tôi thấy anh ta không có ý định uống rư/ợu, nên bạo gan đi qua, ngồi xổm xuống hua hua tay trước mặt anh ta:

"Anh Đại Trị?"

Từ Đại Trị nhìn thấy mặt tôi, đột nhiên lộ ra vẻ mặt k/inh h/oàng: "Đừng qua đây! Tôi không biết tim của cô ở đâu cả, cô đừng qua đây!"

Anh ta vừa nói, vừa giựt ngọc Câu trên cổ xuống, hung hăng vứt xuống cạnh chân tôi:

"Trả cho cô, tôi không n/ợ cô cái gì cả!"

Anh ta gào thét lớn, con ngươi đục ngầu đảo lo/ạn trong hốc mắt, cuối cùng, ánh mắt rơi xuống con d/ao hoa quả ở trên bàn.

Từ Đại Trị giống như bị m/a ám mà cầm lấy con d/ao nhỏ kia lên, miệng vẫn lẩm bẩm như trước: "Trả cho cô, tôi đều trả cho cô..."

Sau đó, không đợi tôi ngăn cản, anh ta đã giơ tay đ/âm vào lồng ng/ực mình.

"Anh Đại Trị!"

Tôi hét lên rồi lao nhanh đến, gi/ật lấy con d/ao của anh ta, sau đó hét ầm lên: "Bố chồng, mau tới c/ứu người!"

"Việc này... tại sao lại thành ra thế này!"

Trưởng làng rất nhanh đã chạy đến theo tiếng hét, nhìn thấy cảnh tượng hỗn lo/ạn trước mắt, đầu óc choáng váng, suýt nữa không đứng vững.

Vẫn là tôi nhắc nhở lão ta, lão ta mới nhớ cõng con mình lên, gấp gấp gáp gáp leo ra khỏi hầm đất.

May mà con d/ao nhỏ kia rất cùn, cũng không có lưỡi d/ao, nên vết thương không hề sâu.

Dù là như thế, song trưởng làng vẫn lái xe tải đưa người đi đến bệ/nh viện thị trấn.

Không có ai quan tâm đến tôi, tôi bị bỏ lại trong đêm đen, ngồi bệt trên đất, nhưng trong đầu vẫn nhớ đến câu nói kia của anh ta.

“Tôi không n/ợ cô cái gì cả!”

Tôi xoa mặt mình.

Nếu đã không n/ợ, vậy thì tại sao nhìn thấy tôi anh ta lại sợ hãi như thế?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chở hàng lạnh suốt 10 năm trời, lô cá đông lạnh này tôi chẳng dám đụng vào, 3 tiếng sau đường cao tốc đã phong tỏa.

Chương 12
Tôi đã lái xe tải hạng nặng suốt mười năm, chuyên vận chuyển hàng lạnh từ nam ra bắc, chở đủ loại hàng hóa. Cá sống, tôm đông, hàu tươi, cá hồi, thậm chí cả tủ lạnh y tế chứa nội tạng cấy ghép. Nghề này chỉ xoay quanh một chữ 'ổn định'. Nhiệt độ phải ổn, thời gian phải chuẩn, tâm lý người lái cũng phải vững. Đêm hôm đó, lúc 3 giờ sáng, tôi đang chạy đêm trên cao tốc Hỗ Khôn. Thùng xe chở một lô cá đông giao cho viện nghiên cứu nào đó ở Tây Nam. Đơn hàng rõ ràng, thủ tục đầy đủ. Như thường lệ, tôi dừng ở trạm dừng chân để kiểm tra máy lạnh. Khi mở cửa khoang xe, tôi đứng hình. Màn hình hiển thị nhiệt độ vẫn bình thường: âm 18 độ. Nhưng lưng tôi lập tức nổi hết da gà. Tôi không dám động vào lô hàng đó. Ba tiếng sau, toàn bộ tuyến cao tốc bị phong tỏa.
Hiện đại
2
Mượn Thọ Chương 7