Thẩm Nghiễn lập tức cầm chén trà trên tay ném thẳng vào mặt ta.

Ta khẽ nghiêng đầu, nhưng vẫn bị sượt qua.

Hắn ta lạnh lùng quát lớn, “Ngươi đang làm vẻ mặt cho ai xem hả?! Mau dọn dẹp sạch sẽ dưới đất, rồi cút vào Từ đường quỳ gối! Tự mình hối lỗi cho đàng hoàng! Không có sự cho phép của ta, không được đứng dậy!”

Ta cúi thấp đầu, che giấu mọi cảm xúc trong mắt. Ôm bàn tay vẫn còn rỉ m/áu, ta không nói một lời, tiếp tục dọn dẹp sự hỗn độn trên đất.

Thẩm Thụy vỗ tay reo hò, “Mẫu thân, Người xem, ả ta trông giống như một con ch.ó vậy!”

Liễu Kim Liên cười khẩy một tiếng, “Thụy Nhi hãy nhớ kỹ, đối đãi với nữ nhân, tuyệt đối không được mềm lòng. Sau này con cũng phải như vậy.”

05.

Đêm khuya canh ba, vạn vật đều tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng xào xạc của gió thổi qua kẽ lá.

Ta từ từ đứng dậy, xoa xoa đầu gối đã cứng đờ. Trong mắt không hề có chút buồn ngủ nào, chỉ có sự hưng phấn của kẻ sắp b/áo th/ù.

Ta đẩy cửa phòng Thẩm Nghiễn. Hắn ta nằm ngửa trên giường, hơi thở nặng nề, ngủ say như một con heo c.h.ế.t. Ta dùng sức vỗ vỗ vào má hắn ta. Hắn ta không có phản ứng gì, chỉ có tiếng ngáy vô thức phát ra từ cổ họng.

Cũng phải thôi, lượng t.h.u.ố.c ta dùng đủ để quật ngã một con trâu khỏe mạnh, mà Thẩm Nghiễn lại là người uống vào nhiều nhất. Bây giờ hắn ta chẳng khác gì miếng thịt trên thớt, mặc ta muốn làm gì thì làm.

Ta lấy ra cây kim thép mảnh đặc chế từ trong tay áo, cẩn thận nhúng đầu kim vào Hóa Cốt Tán. Vén chăn gấm trên người hắn ta, ta từ từ đ.â.m kim vào các huyệt đạo quan trọng ở mắt cá chân và đầu gối hắn. Mũi kim ngập sâu vào da thịt, thấu vào tận xươ/ng.

Thẩm Nghiễn cũng chỉ vô thức nhíu ch/ặt mày trong mộng, khẽ ừ hừ một tiếng mơ hồ. Vết thương do kim thép để lại rất nhỏ, sẽ nhanh chóng lành lại. Mà lang trung khám thương tích phần lớn dựa vào mắt thường và sờ nắn. Họ sẽ chỉ kết luận là do tà phong nhập thể, kinh mạch tắc nghẽn.

Huống hồ, trong mắt thế nhân, Thẩm Nghiễn vốn dĩ là một kẻ què. Chẳng qua ta chỉ là đang thỏa mãn tâm nguyện của hắn ta mà thôi.

Ánh mắt ta từ từ dịch chuyển lên, cuối cùng dừng lại ở hạ bộ của hắn ta. Thà giả què ba năm cũng không muốn chạm vào ta ư? Việc này chắc là cực khổ lắm nhỉ? Đã như vậy. Cái chân thứ ba này, cũng không cần thiết phải giữ lại nữa.

Ta lấy ra một lọ sứ nhỏ hơn từ trong lòng. Bên trong là dầu thơm do ta tự tay bí chế, trộn từ mỡ heo, thịt băm nhỏ, và thêm một chút hương liệu kí/ch th/ích sự thèm ăn. Ta cẩn thận thoa nó lên bẹn trong của hắn ta và những vị trí trọng yếu kia. Lập tức, một mùi hương nồng đậm lan tỏa khắp màn gấm.

Ta mở cửa chiếc lồng sắt đã mang theo. Vài con chuột lớn, đói đến mức mắt xanh lè, lập tức chui ra.

Chúng kêu réo “chít chít” vì phấn khích. Khụt khịt mũi, chúng nhảy bổ vào ng/uồn hương thơm. Bắt đầu c.ắ.n x/é, gặm nhấm một cách đi/ên cuồ/ng…

Trưa ngày hôm sau.

Một tiếng la hét t.h.ả.m thiết, k/inh h/oàng vang vọng khắp cả khu sân viện.

06.

Ta quỳ gối trên chiếc bồ đoàn, rèm mi khẽ buông. Tiếng khóc than vọng lại mơ hồ từ bên ngoài cửa, lúc này đều chẳng mảy may liên quan đến ta.

Chừng một nén hương sau, một tràng tiếng chân hỗn lo/ạn dồn dập truyền đến. Cánh cửa Từ đường bị đẩy mạnh tung ra!

Bà mẫu ta đôi mắt đỏ ngầu đến đ/áng s/ợ, lao thẳng về phía ta. Bà ta túm lấy búi tóc của ta, kéo ta lôi tuột dậy khỏi mặt đất, “Đồ tiện phụ! Là ngươi! Nhất định là ngươi giở trò q/uỷ! Có phải không?!” Ánh mắt bà ta như muốn ăn tươi nuốt sống ta.

Ta đ/au đớn nhíu ch/ặt mày, trong mắt ngập lên một tầng hơi nước bất lực, cả người r/un r/ẩy vì sợ hãi, “Mẫu thân… Người bị làm sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Ngươi còn dám giả ng/u!!” Giọng bà mẫu ta the thé, chói tai, “Ngoài ngươi ra còn có thể là ai?! Hại c.h.ế.t Mặc Nhi của ta chưa đủ, bây giờ còn muốn h/ủy ho/ại cả Nghiễn Nhi của ta! Thẩm gia chúng ta đã tạo nghiệp gì mà phải cưới ngươi về! Ngươi sẽ c.h.ế.t không toàn thây!”

Bà ta không cho phép ta chối cãi thêm nửa lời nào. Chỉ th/ô b/ạo kéo lê ta về phía sương phòng.

Chưa đến cửa, đã thấy nơi đó bị vây kín ba lớp trong, ba lớp ngoài. Tất cả mọi người đều chen chúc thành một khối, rướn dài cổ nhìn vào bên trong, nét mặt tràn đầy hứng thú.

Thấy ta bị bà mẫu lôi đến, mấy vị đại thẩm hàng xóm vốn quen biết ta thường ngày lộ vẻ không đành lòng, vội vàng lên tiếng can ngăn: “Lão tỷ ơi, mau buông tay ra! Có chuyện gì không thể nói cho t.ử tế sao? Sao lại động tay động chân như thế!”

“Đúng đó, Tiểu Đường có tính nết thế nào, cả con phố này ai mà chẳng biết? Nàng ấy hiền lành thục đức nhất, tuyệt đối không làm ra chuyện tày trời đó đâu!”

“Ôi, những năm qua, nhà mấy người đối xử với nàng ấy thế nào, chúng ta đều rõ! Không thể cứ xảy ra chuyện là đổ hết mọi thứ bẩn thỉu lên đầu nàng ấy chứ…”

Bà mẫu ta đang lúc gi/ận dữ ngút trời, nghe vậy càng thêm cơn thịnh nộ, quát lớn với mọi người: “Cút! Cút ra ngoài cho ta! Đây là chuyện riêng của Thẩm gia ta, không đến lượt lũ dơ bẩn các ngươi xen vào nhiều lời!”

Tuy nhiên, trước một màn kịch hay hiếm gặp như vậy, ai mà dễ dàng chịu rời đi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hối hận không nguôi

Chương 17
Sau khi thượng tướng đế quốc mất tích, tôi nhặt được một Beta m/ù ở trạm phế thải. Nuôi nhặt rác suốt ba tháng, đến ngày định đi đăng ký kết hôn, anh ta lại đột ngột khôi phục tin tức tố. Chiến hạm đậu trước cổng cục dân chính, giữa vòng vây người người chen chúc, Alpha cấp cao đứng đó, thần sắc lạnh lùng: “Cái gì tôi cũng có thể cho em, ngoại trừ hôn nhân.” Nhưng anh không biết… Omega hạ đẳng ở tinh cầu cấp thấp, nếu trước hai mươi tuổi vẫn chưa có bạn đời, sẽ bị đưa vào quân đội làm “chất an ủi hình người” cho binh lính. Mà hôm nay… chính là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi. Sau này chiến tranh kết thúc, thượng tướng dẫn theo vị hôn thê đến quân doanh thăm hỏi. Tôi ôm bụng lớn, đứng ở hàng cuối. Alpha nổi danh quyết đoán tà/n nh/ẫn, lần đầu tiên đỏ mắt: “Đứa bé là của ai?” “Báo cáo cấp trên, tôi không biết.”
2.07 K
3 Tình Yêu Vô Bờ Chương 12
6 NHÃ HÀ Chương 19
7 CỐ Ý LỤN BẠI Chương 13
9 Mùa xuân ở quê Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm