Người yêu cũ khó chơi

Chương 3

15/08/2025 16:53

Kỳ Việt là thành viên đội đấu ki/ếm của trường Đại học Lan Thông.

Thời gian này hắn phải tập luyện khá nhiều, nhưng không hiểu sao tôi vẫn chạm mặt hắn ở khắp nơi.

Vô tình gặp ở căng tin, chạy bộ ở sân vận động cũng thấy, lên tòa nhà giảng đường cũng đụng mặt.

Mỗi khi ánh mắt chạm nhau, hắn nhướn mày, ánh nhìn đầy vẻ khiêu khích.

Cứ như thể hắn đang giám sát tôi vậy.

Buổi chiều, tôi đến phòng sinh hoạt tập luyện tiết mục với lớp trưởng Giản Minh Thư.

Tôi học thanh nhạc, chuẩn bị biểu diễn tiết mục của lớp trong lễ kỷ niệm trường.

Tôi luyện phần mô phỏng tiếng khóc trẻ sơ sinh mãi không tốt.

Giản Minh Thư hướng dẫn tôi chặn vòm họng trên.

Thấy tôi vẫn phát âm sai, cậu ấy lấy một cây tăm bông, đ/è lên lưỡi tôi.

"Thử dùng giọng gió, đừng dùng lực quá."

Lúc nói, cậu ấy gần quá, gần như che khuất cả người tôi.

Tôi thử lại, khá hơn lúc trước.

Giọng của một bạn nữ vang lên ở cửa:

"Anh đẹp trai tìm ai thế?"

Tôi ngoái đầu nhìn, chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Kỳ Việt.

Không biết hắn đã đứng đó bao lâu.

Vừa đến giờ ăn tối, mọi người đều đi ăn.

Kỳ Việt chặn tôi lại, đưa một hộp cơm cho tôi: "Hôm nay đội liên hoan, anh lỡ gọi nhiều quá, mang về cho em này."

Mùi thơm của măng xuân xào thịt bò tỏa ra, đúng là món tôi thích.

Trên đó còn có cả hộp cherry tươi.

Nhìn thế nào cũng chẳng giống "lỡ gọi nhiều".

Tôi rất muốn từ chối, nhưng hắn chặn ngay cửa, cứ như tôi không nhận thì hắn không đi.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Kỳ Việt, tôi ăn xong bữa tối.

Tôi nếm thử một quả cherry.

"Có ngọt không?" Hắn đột nhiên hỏi.

"Ngọt."

Ánh mắt Kỳ Việt dừng lại trên môi tôi. Hắn bất ngờ tiến sát lại, giam tôi giữa bàn và người hắn.

Ngón tay thon dài ấn lên môi tôi. Đầu ngón tay ép mạnh vào đầu lưỡi.

"Có phải cái thằng hôm đó là lớp trưởng của em không?"

"Không phải."

Tôi lắp bắp, nước cherry đỏ sẫm đặc quánh chảy dọc khóe miệng.

Giọng hắn lạnh thêm.

"Nói thật!"

"Không phải thật."

Bên ngoài có tiếng cười đùa của các bạn vọng vào, có người đi ngang.

Hắn hoàn toàn không để ý, ngược lại còn cúi gần hơn như muốn li /ếm sạch nước quả trên mép tôi.

Tôi cắn mạnh vào ngón tay hắn rồi đẩy hắn ra.

"Kỳ Việt, anh cứ bám theo em làm gì, thật vô nghĩa."

Hắn nhìn vết răng trên đầu ngón tay, dùng ngón cái chà xát nhẹ.

"Cắn anh à?"

"Vậy anh cũng nên cắn lại."

Kỳ Việt ghì ch/ặt gáy tôi, cúi đầu định hôn tôi.

Tôi vội vàng quay đầu né tránh.

"Chúng ta đã chia tay rồi, anh đang vượt quá giới hạn đấy."

"Vậy thì sao?"

"Hà Dật Phàm, em để anh chia tay xong mà không yên ổn, thì em cũng đừng hòng thoải mái."

Hắn cắn vào môi tôi.

Vị ngọt của cherry bị hắn cư/ớp mất.

Một bàn tay siết ch/ặt eo tôi, mang theo sự trêu chọc đầy á/c ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Chi li với vợ, thoáng với người ngoài

Chương 6
Chồng tôi thực hiện chế độ chia đều tiền tuyệt đối với tôi mà người ngoài hay gọi là chế độ AA. Uống một ngụm nước nóng mất một hào, dùng máy giặt một lần mất hai tệ. Ngày mang th/ai tháng thứ tám, tôi móc hết số tiền lẻ tích góp được từ việc làm đồ thủ công ra. "Chồng ơi, em muốn ăn một quả táo, anh c/ắt cho em một nửa thôi cũng được, hai tệ có đủ không?" Chồng tôi nhíu mày: "Phải năm tệ, không có tiền thì nhịn đi, ai bảo cô không đi làm không ki/ếm ra tiền." Tôi chỉ biết nuốt nước miếng, dùng hai tệ đó m/ua một gói dưa muối rẻ tiền nhất để ăn cùng nước lọc. Thế nhưng điện thoại lại hiện lên thông báo chi tiêu từ thẻ phụ của anh ta: "Chi tiêu 30.000 tệ tại nhà hàng Michelin. Ghi chú: Đưa em gái yêu quý đi ăn một bữa ngon cho bớt thèm." Hóa ra... chế độ AA tuyệt đối chỉ nhắm vào người vợ tào khang là tôi. Chiều hôm đó, tôi ôm cái bụng đang đ/au từng cơn bước ra khỏi nhà. Một tài xế xe khách qua đường hỏi tôi có muốn đi bệ/nh viện không. Tôi rụt rè hỏi: "Đi bệ/nh viện cần trả bao nhiêu tiền?" Anh ta ngẩn người một lúc rồi bảo không lấy tiền. Tôi ngồi lên ghế phụ, không chút do dự đi theo chiếc xe không rõ sẽ chạy về đâu đó để rời khỏi thành phố này.
Gia Đình
Hiện đại
0