Ma Trú Trong Gương

Chương 7

11/07/2024 11:03

Dưới sự giải thích của tôi, ông chủ Tạ đã hiểu được ý của tôi, không khỏi tỏ ra tiếc nuối vì đã vụt mất cơ hội trục lợi.

“Sớm biết thì đã coi như không nhìn thấy rồi.” Anh ta lẩm bẩm: “Sức lao động miễn phí.”

Tôi: “...”

Tôi nhìn Giang Duyệt bây giờ trông rất vui vẻ ngây ngô do đã được ông chủ Tạ cho phép đi dạo quanh nhà cổ họ Lâm, tôi quyết định làm người giám hộ tạm thời đòi một vài phúc lợi cho cô ấy: “Nếu đi theo con đường ứng tuyển thông thường thì thu nhập của cô ấy tính như thế nào vậy?”

Ông chủ Tạ mất tự nhiên đỡ kính râm: “Thật ra thì nhà m/a của chúng tôi và nhân viên không phải con người là mối qu/an h/ệ đôi bên cùng có lợi, đây cũng là suy nghĩ cho sức khỏe thể x/á/c và tinh thần của bọn họ, người trẻ tuổi thì phải rèn luyện nhiều, không nên cứ nghĩ đến chuyện lương lậu, kinh nghiệm xã hội mới là thứ quan trọng nhất...”

Tôi: “...”

Lý do từ chối này với ông chủ của tôi giống nhau như đúc, quả nhiên tư bản trên thế giới này đều rất có “đạo đức”.

Nhưng hiếm khi gặp được một người sống sống chung với m/a q/uỷ giống mình, tôi suy nghĩ, bắt đầu trưng cầu ý kiến của ông chủ Tạ, bây giờ m/a ở lại nhân gian là xảy ra chuyện gì.

Ông chủ Tạ rất ngạc nhiên nhìn tôi: “Lẽ nào cô m/a ở cùng với cậu không nói cho cậu biết à?”

Tôi cân nhắc chọn lọc từ ngữ, mới nói: “Cô ấy không quá quan tâm những chuyện này, cũng không quá hiểu rõ tình huống của những con m/a khác.”

“Như vậy à.” Ông chủ Tạ cũng không biết có tin hay không, tóm lại như có suy nghĩ mà gật đầu: “Thật ra m/a ở lại nhân gian đã không còn nhiều nữa, bọn họ ở lại đây, phần lớn là vì vẫn còn chấp niệm, hoặc là đã quên một phần lớn ký ức trước khi còn sống, chỉ cần hoàn thành chấp niệm, thu thập đủ tình cảm trong 10 năm sẽ có thể đến địa ngục.”

Tôi cuối cùng cũng biết OO, UU, XX, KK, VV mà Giang Duyệt nói là gì rồi.

“Tình cảm? Hù dọa cũng tính sao?” Tôi hỏi ông chủ Tạ.

“Đương nhiên.” Ông chủ Tạ cười khẽ, đôi mắt ẩn sau kính râm khiến người ta không nhìn rõ: “Cậu biết không, bất kể là người hay m/a, sợ nhất đều là một chuyện.”

Tôi ngẩn người, ông chủ Tạ cũng không giải thích cho tôi, chỉ thản nhiên nói: “... Quên mất rồi.”

“M/a ở lại nhân gian ít như vậy, tất cả đều là vì có người nhớ mong bọn họ, tế lễ, thắp hương, quét m/ộ, những hoạt động như vậy sẽ dẫn bọn họ tìm được chốn về, cuối cùng đi tới địa phủ.” Anh ta nhìn chuỗi chuông gió sau lưng tôi: “Nhưng cho dù không có tế lễ, những cảm xúc đơn giản nhất như sự nhớ nhung và quý mến tích lũy đến một ngưỡng nhất định cũng có thể đi đến địa phủ.”

“Cũng có ngoại lệ, sẽ có một vài con m/a, không thu được bất kỳ tình cảm ở nhân gian, địa phủ sẽ cử q/uỷ sai tới thực hiện hướng dẫn nhất định những con m/a này, đưa bọn họ tìm được chấp niệm, hoặc thu thập được tình cảm.”

...Nhưng Giang Duyệt đã từ chối hướng dẫn này.

“Cô m/a ở bên cạnh cậu chắc hẳn không thu được bất kỳ lo lắng nào.” Ông chủ Tạ ung dung nhìn biểu cảm trên mặt tôi: “Không ngoài dự đoán, thì trước khi gặp cậu, mặt của cô ấy chắc hẳn đã bị bao phủ bởi một làn sương đen, bây giờ đã tan đi một chút, còn có thể nhìn thấy mắt. Bị người quên lãng, không thể tiến vào địa ngục, nếu như còn từ chối hướng dẫn, đợi đến khi cả người cô ấy bị sương đen bao phủ, cô ấy sẽ biến mất khỏi nhân thế...”

Tôi ngưng thở, sau đó nhìn thấy ông chủ Tạ vuốt cằm, giọng điệu có phần trêu đùa khó hiểu: “Như này xem ra, cậu Lục trái lại vẫn có lòng người.”

Tôi: “...”

Dường như tâm tư nhỏ bé lại khó mà mở lời bị lôi ra một cách trần trụi, tôi lập tức x/ấu hổ quay đầu đi, đ/á/nh trống lảng: “Ý gì vậy.”

“Bởi vì có rất ít người nảy sinh tình cảm thuần túy như vậy với m/a, nếu như không có người nhớ mong, bảy năm, con m/a sẽ tan biến hoàn toàn.” Ông chủ Tạ kéo dài âm cuối, có cảm giác sâu xa: “Nhân viên chúng tôi cần cù đi làm một tháng, hù vô số du khách cũng chỉ lộ ra hai con mắt, cậu Lục và cô Giang mới gặp nhau bao lâu? Mặt cô Giang cũng sắp rõ cả rồi.”

Tôi: “...”

Ông chủ Tạ trêu chọc một câu rồi quay người đi về phía trước: “Đi thôi, nếu là người giám hộ của nhân viên, tôi cũng không thu tiền, dẫn cậu đi dạo nhà m/a, cậu xem xem để cô Giang ở chỗ nào thì thích hợp.”

Tôi đi về phía trước theo anh ta, bên cạnh hơi lạnh, Giang Duyệt ngoan ngoãn đi theo bên cạnh tôi.

Tôi nghiêng mặt nhìn cô ấy, trong lòng chầm chậm xuất hiện nỗi xót xa khó nói. Tuổi tác của cô ấy không lớn, lại mất mạng sớm như vậy, bất kể nguyên nhân là gì, đều là một việc cũ khiến người ta đ/au xót, thế nên trước nay tôi chưa bao giờ hỏi, nhưng hiện giờ tôi nhớ đến lời của ông chủ Tạ, nhưng không khỏi đ/au lòng... trước nay chưa từng thu được vướng bận của bất cứ người nào ư?

Nếu như tôi không gặp cô ấy, nếu như không phải tôi... nảy sinh vướng bận với cô ấy, cô ấy lại không muốn ra ngoài, cũng không biết hù người, có phải cô ấy đã biến mất rồi không? Đây là năm thứ mấy của cô ấy? Năm thứ sáu, hay là năm thứ bảy? Cô ấy cứ hoàn toàn bị lãng quên sạch sẽ như vậy, một người tưởng nhớ cô ấy cũng không có sao?

Giang Duyệt hay quên, mất một đoạn lớn ký ức, vậy chấp niệm của cô ấy là gì?

Song bất kể như nào, tôi cũng phải c/ứu cô ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
25