Tháp Nữ Nhi

Chương 3

08/11/2025 11:59

Trên đường đi, nỗi bất an trong lòng ngày càng dâng cao, khiến tôi chạy càng lúc càng nhanh.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn đến muộn.

Khi tôi vội vã chạy đến chân tháp, bên trong đã bốc ch/áy dữ dội.

Tiếng khóc thét của đứa trẻ sơ sinh vang vọng trong tháp, âm thanh chói tai và thê lương như muốn xuyên thủng màng nhĩ.

Hai chân mềm nhũn, tôi ngã phịch xuống đất, bỗng thấy một vệt đỏ dưới tay mình.

Đó chính là chiếc vòng tay mà tôi đã đan cho cháu gái ngày hôm qua, trên đó có gắn hạt đậu vàng nhỏ mà chị dâu đưa cho tôi khi mới về nhà chồng.

Cháu gái thật sự không còn nữa.

Trong trạng thái tinh thần hoảng lo/ạn, tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào.

Khi tôi về đến nơi, chỉ thấy mẹ tôi đang phơi nắng trong sân như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thấy tôi về, bà còn tỏ vẻ hả hê: "Ồ, về rồi đấy à? Giờ thì chịu dừng lại chưa?"

"Mẹ thật sự đã th/iêu sống cháu gái rồi sao?"

"Ừ, chẳng phải mày đã thấy rồi sao? Tao còn đợi thấy lửa ch/áy rồi mới quay về đấy."

"Mẹ! Đó là một mạng người, là cháu ngoại của mẹ mà! Tại sao mẹ có thể nhẫn tâm như vậy?!"

"Tại sao à? Mày đúng là ng/u ngốc! Nuôi cái đồ vô dụng đó làm gì cho tốn tiền? Lỡ sau này nó lại giống mẹ nó, dám bỏ nhà theo trai, nuôi mười mấy năm chẳng vớt được đồng sính lễ nào, thà th/iêu ch*t ngay bây giờ còn hơn."

"Con cũng có thể nuôi nó mà! Con đã 18 tuổi rồi, con có thể ki/ếm tiền nuôi nó! Mẹ làm thế không sợ bị báo ứng sao?"

Nghe tôi nói, mẹ tôi cười khẩy: "Mày nuôi nó? Tao nuôi mày lớn như vậy, không phải để mày nuôi cái đồ vô dụng đó đâu. Tiền mày ki/ếm được trước khi anh mày tái hôn phải dùng để anh mày nuôi con trai sau này của nó. Đợi khi nó cưới vợ mới, tao sẽ tìm người giàu gả mày đi, đòi một phần sính lễ lớn để m/ua nhà cho anh mày."

Lần đầu tiên nghe bà bộc lộ sự đ/ộc á/c và toan tính không chút che giấu, tôi chỉ thấy m/áu dồn lên đầu.

Tôi gi/ận dữ cả ngày trong phòng, mãi đến tối mới lẻn ra khỏi nhà.

Lần này tôi đi rất lâu, khi trở về thì trời đã sáng.

Nhưng vừa về đến nơi, tôi đã nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng mẹ tôi.

Bố tôi mất sớm, mẹ tôi vẫn luôn ở một mình.

Bây giờ không phải mùa gieo trồng hay thu hoạch, bình thường vào giờ này, mẹ tôi đang ngủ say.

Tôi tò mò áp mặt lên cửa sổ để nhìn vào bên trong, chỉ thấy mặt mẹ tôi tím tái, tay chân giãy giụa không ngừng, y như người ch*t đuối đang vùng vẫy lần cuối.

Nhưng từ đầu đến cuối, mắt mẹ tôi vẫn nhắm nghiền.

Không kịp suy nghĩ, tôi vội đẩy cửa vào phòng, lay mẹ tôi mãi mà bà vẫn không tỉnh.

Liếc thấy chén trà còn sót lại trên bàn, tôi nảy ra ý định thử rót trà vào mặt mẹ tôi.

Nước trà vừa đổ xuống, mẹ tôi lập tức tỉnh dậy.

Bà trợn mắt, há miệng, thở hổ/n h/ển từng hơi, mãi lâu sau mới hoàn h/ồn.

Vừa bình ổn trở lại, mẹ tôi lập tức quay đầu nhìn tôi, ánh mắt u ám và hằn học như muốn xuyên thủng người tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ Lan

Chương 8
Sau khi được nhận lại Hầu phủ, giả thiên kim đang định trả lại mối thân sự cho ta. Ngoài cổng đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ đến nhận mẹ, nói chính là con trai ta ở nông thôn. Đàn chủ bình luận: - "Đây chắc là đứa trẻ nam chính cố tình tìm để bôi nhọ nữ phụ đây mà? Nhưng mà nói thật, trông nó giống nữ phụ thật đấy!" - "Ai bảo cô ta vừa từ thôn quê về đã vội tranh đoạt hôn sự? Cô ta xứng sao? Để có được nam chính, còn dám hạ độc, may là nam chính phát hiện kịp, bắt cô ta cùng gã ăn mày tơ tưởng một đêm." - "Nhưng đứa nhóc này có phải nghịch tử bỏ nhà đi của nhân vật phản diện không? Dạo trước nó còn bị đập đầu, đi xin ăn mấy ngày liền." - "Nếu ai cứu được đứa nhỏ này, phản diện chắc phải dâng hết gia sản để tạ ơn quá?" Ta nuốt trọn lời phủ nhận đang nghẹn nơi cổ họng, khom người xuống, cười nhẹ vươn tay về phía đứa trẻ: - "Lại đây, gọi ta bằng ngoại tổ phụ."
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.