Trên đầu quả tim

Chương 08

20/04/2026 17:42

Xe Rolls-Royce nhanh chóng tới b/ệnh viện.

Nhân viên y tế đã đợi sẵn ở cửa, đẩy thẳng tôi vào phòng cấp c/ứu.

Diêm Khắc cầm chiếc balo của tôi, đứng như trời trồng giữa hành lang.

Chuông điện thoại vang lên.

Anh vô thức quay một vòng, mới lấy điện thoại từ trong balo ra: "Anh Diêm Lạc Đồng? Cuối cùng anh cũng nghe máy."

"Sau khi phân tích bằng công cụ chuyên nghiệp, đoạn ghi âm trong bút ghi âm của anh x/ác nhận được tổng hợp từ mẫu giọng nói của anh bằng phần mềm AI."

"Nếu cần, chúng tôi có thể cung cấp chứng nhận, đồng thời truy ra địa chỉ IP của người tạo ra nó..."

"Ghi âm nào?" Diêm Khắc ngắt lời, giọng đờ đẫn, "Anh là ai?"

Đầu dây bên kia giải thích: "Chúng tôi là cơ quan kiểm định AI chuyên nghiệp."

"Mấy tuần trước, anh Diêm Lạc Đồng mang chiếc bút ghi âm đến, nói rằng dù là giọng anh ấy nhưng chưa từng thốt ra những lời đó, nên nhờ chúng tôi giám định."

Diêm Khắc sững sờ, lẩm bẩm: "Bút ghi âm..."

Diêm Khắc vốn không muốn đưa bút ghi âm cho tôi.

"Định hủy chứng cứ à?" Anh khẽ liếc nhìn tôi, nghiêm khắc nói: "Vô ích thôi, tôi không bị em lừa nữa đâu."

Tôi lắc đầu giải thích, khẳng định chưa từng nói những lời đó.

Nói rõ mình muốn ở lại, nhưng chưa từng muốn lừa dối anh.

Tôi thích anh cũng là thật.

Nhưng Diêm Khắc không còn tin tôi.

Anh ném bút ghi âm xuống đất, không muốn nghe tôi giải thích: "Vậy em mang về nghe thêm vài lần đi."

Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần, vẫn không tìm ra manh mối giả mạo.

Bất đắc dĩ phải nhờ cơ quan chuyên môn xử lý.

Giá như phát hiện sớm hơn…

Như vậy tôi có thể mang chứng cứ đến chất vấn Tần Phong, bắt Diêm Khắc xin lỗi tôi.

Nhưng đã quá muộn.

Tất cả đều vô nghĩa.

"Thưa anh?" Đầu dây bên kia phá vỡ sự im lặng, "Anh có thể thông báo kết quả cho anh Diêm Lạc Đồng không?"

Diêm Khắc dường như chợt hiểu ra tất cả, bình tĩnh đáp: "Được."

"Tôi sẽ nói với em ấy, còn phải xin lỗi em ấy nữa."

Đầu dây bên kia cúp máy, Diêm Khắc vẫn giữ điện thoại, tự nhủ: "Xin lỗi em ấy."

"Mình phải xin lỗi Diêm Lạc Đồng, mình đã hiểu lầm em ấy..."

Cửa phòng cấp c/ứu bật mở, bác sĩ bước ra.

Diêm Khắc như được tiếp thêm sức lực, hớn hở bước nhanh đến: "Em trai tôi không sao chứ?"

Bác sĩ sắc mặt nặng trĩu, từ từ lắc đầu: "Xin lỗi, anh Diêm."

"B/ệnh nhân đã qu/a đ/ời trước khi được đưa đến đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm