Tự Do Cuối Cùng

Ngoại truyện (2)

18/11/2024 10:38

Tôi chỉ chợt nhớ đến năm tôi sáu tuổi, lúc mẹ tôi ra nước ngoài bàn chuyện kinh doanh, khi về mẹ tặng cho tôi một chiếc đồng hồ đeo tay.

Chiếc đồng hồ này có kiểu dáng và màu sắc không giống chiếc tôi thích lúc trước, cho nên vẫn luôn không đeo.

Cho đến mùa xuân năm sau, em họ đến nhà tôi chơi, đột nhiên mẹ tôi nhắc lại: “Mẹ tặng con chiếc đồng hồ kia nhưng con không thích, vậy con lấy làm quà sinh nhật tặng em họ con đi.”

Đến lúc đó tôi mới phát hiện hóa ra chiếc đồng hồ đó lại đẹp như thế.

Đến mức trong lòng tôi nhớ nhung nó rất nhiều năm, mười sáu tuổi tôi đến Cảng Thành, tôi lại m/ua một chiếc giống y như đúc.

Tôi gặp Lâm D/ao lúc hoàng hôn đỏ rực cả bầu trời, cô ấy mặc chiếc váy trắng thêu hoa đỏ mà tôi tặng cô ấy hai tháng trước, xinh đẹp đến mức tôi không tưởng tượng nổi.

Trong khoảnh khắc đó tôi cảm nhận rõ ràng tim mình đ/ập rất nhanh.

Nhưng tại sao lúc trước tôi lại không nhận ra? Trong nhiều cô gái như vậy nhưng tôi lại chọn cô ấy, chỉ vì gia cảnh của cô ấy nghèo khó nên sẽ không mang đến cho tôi bất cứ phiền phức gì thôi sao?

Nhưng đã muộn rồi.

“Nếu em đã nhìn thấy rồi thì tôi không có gì giải thích nữa.”

Cuối cùng tôi thờ ơ nói: “Chia tay đi Lâm D/ao, chúng ta có thể kết thúc rồi.”

Tôi không nói cho cô ấy biết, đêm đó ở quán bar tôi chỉ hôn Quý D/ao một nụ hôn ngắn ngủi như chớp mắt rồi buông ra.

Quý D/ao thoa son môi có mùi hoa oải hương, đối mắt dưới ánh đèn tối mờ của quán bar đặc biệt kinh diễm.

Nhưng làm thế nào thì tôi cũng chỉ nhớ đến Lâm D/ao, nghĩ đến lần đầu tiên tôi hôn cô ấy, cô ấy khẽ nhắm mắt lại, căng thẳng đến mức đầu ngón tay cũng r/un r/ẩy.

Tôi cố ý hôn cô ấy, hôn đến khi cô ấy luống cuống mở mắt ra.

Trong nháy mắt đó, tôi có thể nhìn thấy bóng dáng của chính mình trong đôi mắt của cô ấy.

Tôi và cô ấy cùng nhau mất đi nụ hôn đầu.

Lúc hôn nhau, tay chân cô ấy luống cuống, mí mắt r/un r/ẩy, giống như hồ điệp bay lo/ạn vào tim tôi.

Quả thật tôi đã hơi động lòng với cô ấy, nhưng không quá đậm sâu… Đây là tôi nghĩ như thế.

Ba năm quen biết ngắn ngủi làm sao so được với hai mươi mấy năm thanh xuân thanh mai trúc mã của tôi và Quý D/ao chứ?

Huống hồ cô ấy và tôi cũng không phải người của một thế giới.

Là tôi nghĩ như thế.

Là tôi vọng tưởng như thế.

Thật ra từ sau khi tôi nhận ra tôi đã đ/á/nh mất cô ấy thì tình cảm của tôi dành cho Quý D/ao cũng giống như con mối đục rỗng tòa kiến trúc to lớn vậy.

Nhiều năm như vậy rồi, sự tồn tại đó chỉ là trống rỗng mà thôi.

Tôi chia tay với Lâm D/ao không lâu thì ba mẹ tôi gọi điện thoại đến, công ty đã đàm phán xong hợp đồng, may mà có ba mẹ của Quý D/ao hỗ trợ xoay vòng vốn.

“Mẹ biết con thích D/ao Dao rất lâu rồi, vừa hay D/ao Dao cũng lớn rồi, nếu sau này con bé có thể gả vào nhà mình thì ba mẹ đều cảm thấy rất tốt.”

Nhưng tôi không thể yêu Quý D/ao được nữa.

Quý D/ao không thích đi học lắm, sau khi tốt nghiệp đại học thì đến công ty gia đình làm việc.

Tôi bắt đầu cảm thấy may mắn vì sẽ không phải ngày ngày gặp em ấy nữa.

Đoạn thời gian đó tôi luôn nhìn thấy Lâm D/ao ở trường, phần lớn thời gian cô ấy đều ở một mình, đi đi về về vội vã, thường xuyên mặc áo sơ mi và quần jean đơn giản.

Từ lúc chúng tôi mới quen biết thì cô ấy đều như thế này.

Nhưng tôi nghĩ cô ấy g/ầy như vậy, cao như vậy, nếu mặc váy thì sẽ đẹp lắm.

Cho nên trong những ngày tháng còn yêu nhau, tôi đã tặng cho cô ấy rất nhiều váy.

Cô ấy vụng về theo đuổi sự bình đẳng, tôi tặng cô ấy cái gì thì cô ấy đều dốc lòng tặng lại cho tôi món quà ngang giá.

Vì tôi không muốn nhìn cô ấy đi dạy thêm vất vả ki/ếm tiền lại tiêu hết lên người tôi, cho nên thời gian lâu dần tôi cũng không dám tặng quà cho cô ấy nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K