Tạ Trác lúc này mới sực tỉnh, bế thốc long duệ lên rồi đuổi theo ta. Hắn càng lúc càng gần, ta sợ đến mức lông tơ dựng đứng, dốc toàn lực để chạy. Cuối cùng, ta vẫn bị hắn mạnh mẽ ôm gọn vào lòng. Ta sợ hãi r/un r/ẩy, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Ta bị đưa trở lại viện nhỏ. Đôi bàn tay dịu dàng nâng mặt ta lên, thấy mặt ta đẫm lệ, Tạ Trác sững sờ, mãi sau mới nặn ra một nụ cười khổ sở và cứng nhắc: "Chán gh/ét ta đến thế sao? Khóc thành thế này, ngay cả con cũng không cần nữa?"
Ta há miệng, chẳng biết nói gì. Ta làm sao có thể bỏ rơi Nhạc Nhạc chứ?
Sự im lặng bao trùm hồi lâu. Cuối cùng chính Thanh Nhạc Nhạc là kẻ phá vỡ bầu không khí. Nó gi/ật tay áo Tạ Trác: "Phụ thân, có phải Người làm cha gi/ận rồi không?"
Tạ Trác nhìn nó, giọng rất nhẹ: "Ừm."
"Thế thì Người mau xin lỗi đi!" Thanh Nhạc Nhạc nói đầy lý lẽ, "Cha dễ dỗ lắm, Người cứ hiện nguyên hình cho cha l.i.ế.m lông, cha sẽ hết gi/ận ngay!"
Mặt ta đỏ bừng lên trong tích tắc. Chuyện này mà cũng nói ra được sao?
Tạ Trác khẽ nhếch môi, vậy mà lại đáp: "Được."
Một luồng bạch quang lóe lên, vị Tiên quân áo trắng biến mất, thay vào đó là một con rồng toàn thân trắng muốt như tuyết. Thân hình Tạ Trác lớn hơn Nhạc Nhạc rất nhiều, sừng rồng to lớn và trong suốt, lớp vảy tỏa ra hào quang ngũ sắc, râu rồng phiêu dật, đôi kim sắc đồng t.ử đang tĩnh lặng nhìn ta.
Trái tim ta bỗng hẫng đi một nhịp. Ta không phải chưa từng thấy rồng, nhưng chưa bao giờ thấy con rồng nào đẹp như Tạ Trác. Hắn cúi đầu, chóp mũi chạm vào đỉnh đầu ta, và rồi…
Đầu lưỡi ấm nóng khẽ lướt qua vành tai ta. Cả người ta tê dại.
"Ngứa..." Ta lùi lại, nhưng đã bị đuôi rồng nhẹ nhàng quấn lấy, không đường chạy trốn.
Thanh Nhạc Nhạc còn tiếp tục thốt ra lời kinh người: "Phụ thân cố lên, chỗ đuôi của cha là thích được l.i.ế.m nhất đấy!"
"Thanh Nhạc Nhạc!" Ta thẹn quá hóa gi/ận. Nhưng đứa nghịch t.ử kia đã sớm nhảy xuống giường, chạy biến không thấy tăm hơi.
Trong phòng chỉ còn lại ta và một con rồng. Tạ Trác không biến lại thành người, hắn cúi đầu cọ vào cổ ta, rồi lại l.i.ế.m lên vai. Cái đuôi của ta không tự chủ được mà thò ra, hoảng lo/ạn quấn quýt lấy nhau.
"Tạ Trác..." Ta r/un r/ẩy, mềm nhũn trên đuôi rồng, nước mắt sinh lý trào ra, theo bản năng từ chối: "Đừng mà..."
Hắn dừng lại. Kim sắc đồng t.ử nhìn ta chăm chú, thoáng qua vẻ lạc lõng không dễ nhận ra: "Không thích ta." Hắn lên tiếng, giọng trầm trầm, "Hay là sợ ta g.i.ế.c đệ?"
Cái đuôi của ta cứng đờ. Hắn đều biết cả. Tạ Trác là kẻ vô cùng thông minh, ngay từ lúc tới Thanh Khâu nghe thấy những lời đồn thổi đó, hắn đã hiểu ra tất thảy.
"Ta không sợ huynh g.i.ế.c ta..." Ta vùi đầu vào đuôi mình, giọng nói lí nhí, "Ta chỉ là... sợ để lại Nhạc Nhạc một mình... Dù sao... đây cũng là con của huynh và ta..."
Tạ Trác im lặng rất lâu, đuôi rồng quấn ta ch/ặt hơn một chút.
"Thanh Dĩ." Hắn gọi tên ta, giọng rất khẽ, "Sau khi lịch kiếp thất bại, ta quả thực đã quên sạch mọi thứ, quên rằng đã từng yêu đệ, quên vì sao hạ giới, quên cả hai mươi năm ở nhân gian." Hắn dừng lại một chút, "Nhưng sau khi trở về Tiên giới, chấp niệm của ta đã kéo đệ vào mộng cảnh. Trong mơ, chúng ta đã làm hết thảy những chuyện thân mật nhất trên đời, và cũng vì thế mà có Nhạc Nhạc..."
"Khi tỉnh mộng, ta lại một lần nữa yêu đệ mất rồi."
"Nếu ta thực sự muốn g.i.ế.c thê chứng đạo, năm đó đã không độ kiếp thất bại. Từ đầu chí cuối, thứ ta muốn chỉ có mình đệ. Bất kể quên đi bao nhiêu lần, hễ cứ tương phùng, ta sẽ lại yêu đệ."
Lời tình tự của Tạ Trác làm ta nóng bừng mặt, ánh mắt vô tình lướt qua dòng mật ngữ, cả người ta cứng đờ, càng thêm x/ấu hổ:【Kẻ trốn người đuổi, hắn có chắp cánh cũng khó bay!】
【Không khí đến mức này rồi, không 'làm' một trận sao?】
【Hì hì, nghe bảo rồng có tới 'hai cái' lận nha, không biết tiểu Hồ ly có chịu nổi không đây.】
【Mấy chị lầu trên ơi, liêm sỉ rớt hết lên mặt tôi rồi này!】
【Phá án rồi, Tạ Trác chính là kẻ cuồ/ng lông thú...】
Hai cái... sao? Trong mơ trước đây đâu có thấy.
Tạ Trác liếc qua dòng mật ngữ, ghé môi sát tai ta: "Có hai cái thật, lúc trước sợ làm đệ hoảng nên chưa..."
Ta thò đuôi bịt ch/ặt môi hắn lại, tai đỏ ửng không thể nghe thêm được nữa. Tạ Trác mạnh mẽ lôi đầu ta ra khỏi lòng hắn, không cho ta lẩn tránh, "Còn đệ? Thanh Dĩ, đệ có thích ta không? Dù chỉ là một chút thôi."
Ta đỏ lựng tai, vì thẹn mà nói lắp bắp: "Thích... thích, rất thích. Ngay từ trước khi trùng phùng ở Vương cung... ta đã thích huynh rất nhiều năm rồi..."
Tạ Trác nhìn ta một hồi, khóe môi từ từ cong lên, nỗi lo âu sợ hãi nơi đáy mắt quét sạch sành sanh. Hắn tựa đầu vào vai ta, giọng nói dịu dàng vô cùng: "Thật tốt quá, đệ cũng yêu ta..."
9.
Tục ngữ nói rất đúng, tiểu biệt thắng tân hôn.
Sau khi hiểu lầm tiêu tan, ta và Tạ Trác h/ận không thể ngày ngày dính lấy nhau như hình với bóng. Để tránh việc một tiểu long t.ử đột ngột "hiện h/ồn" dưới gầm giường hay trong tủ áo, Thanh Nhạc Nhạc đã tạm thời bị Tạ Trác gói ghém gửi sang chỗ Nhị ca Thanh Đàm.
Là giống rồng, d.ụ.c vọng của Tạ Trác vô cùng mãnh liệt. Cả "hai cái" đều mạnh đến đ/áng s/ợ.
Ta ngân ngấn lệ nằm sấp trên giường, ngơ ngẩn nhìn Tạ Trác nhào nặn trêu đùa chín cái đuôi của mình.