Đánh Giá Chết Chóc

Chương 8

02/10/2025 10:05

Tôi hoảng hốt hét lên, ngã vật xuống sàn nhà. Người giao hàng một tay nắm ch/ặt lấy chân tôi, tay kia chống đất cố bò ra ngoài.

Tôi vội lấy chân đ/á anh ta. Nhưng chân không giày nên chẳng có lực, đ/á cũng chẳng đ/au.

Ch*t ti/ệt, hôm nay mình xong đời rồi.

Trong lúc nguy cấp, tôi quờ quạng khắp nơi. Trời không tuyệt đường ai, tôi đụng tới một chiếc bật lửa. Vội vặn mức lớn nhất, tôi đưa ngọn lửa về phía tay anh ta.

Anh ta có vẻ giỏi chịu đ/au. Bàn tay vẫn bám ch/ặt vào cổ chân tôi. Thấy vậy, tôi lại gần anh ta, châm lửa vào tóc anh ta.

Anh ta gào lên thảm thiết. Buông tay ra, vội vỗ vỗ muốn dập tắt ngọn lửa trên đầu. Nhân cơ hội này, tôi chồm dậy phóng như bay ra cửa.

"C/ứu với!"

"C/ứu tôi với!"

Tôi gào thét đến rá/ch cả cổ. Lẽ ra với độ cách âm tệ hại của tòa nhà này, cả dãy phố phải nghe thấy tiếng tôi kêu. Bình thường nhà nào ồn ào chút là hàng xóm đã xông ra rồi.

Thế mà bây giờ chẳng có một bóng người.

Tôi đổi lời, hét lớn: "Ch/áy! Ch/áy rồi!"

Một bà lão hé cửa. Bà chỉ mở ra một khe hẹp, lộ con mắt nhìn ra. Thấy người tôi đầy m/áu, bà lập tức đóng sầm cửa lại.

Tên giao hàng đã đuổi sát nút. Tôi cuống quýt không biết làm sao. Nếu so tốc độ, tôi đâu chạy lại anh ta? Suốt bốn năm đại học, tôi chưa từng qua nổi bài kiểm tra 800m.

Đúng lúc bế tắc, một cánh cửa bật mở. Một chú râu ria xồm xoàm ra hiệu im lặng, vẫy tay gọi tôi vào.

Trên đời vẫn còn người tốt! Tôi chạy vụt vào.

Chú nhẹ nhàng đóng cửa.

Tôi cúi gập người liên tục cảm ơn. Chú vẫy tay cười hiền: "Cô bé đừng khách sáo thế."

"Thực sự cảm ơn chú ạ. Không có chú chắc hôm nay cháu xong rồi."

Chú mời tôi ngồi sofa, đưa khăn ấm lau mặt.

"Có chuyện gì thế hả cháu?" Chú rót một cốc nước nóng đưa tôi.

Hơi ấm từ ly nước lan tỏa trong lòng. Tôi kể lại toàn bộ sự việc đêm nay. Nói xong lại hối h/ận.

Liệu chú có sợ bị tên hung thủ kia tìm tới, đuổi mình đi không?

Tôi cẩn thận liếc nhìn chú. Chú không tỏ vẻ khó xử hay gì cả, ngược lại mắt sáng rực hỏi:

"Nghe giọng cháu không phải dân bản địa nhỉ?"

Tôi gật đầu: "Cháu quê ở huyện Thương."

Chú vỗ đùi đ/á/nh đét: "Thế mà gặp đồng hương rồi!"

Trò chuyện thêm mới biết chúng tôi không những cùng huyện mà còn chung thôn.

"Bảo sao lần đầu thấy cháu đã thấy quen, hồi nhỏ chắc chú cũng đã bế cháu rồi!" Chú cười hì hì.

"Cũng có thể ạ."

Chú vào bếp bê đĩa hướng dương mời tôi. Thấy tôi ngại ngùng, chú xúc cả nắm đổ vào lòng tôi:

"Ăn đi!"

Tôi đang xua tay từ chối thì chợt nhìn thấy vệt màu đỏ trên tay áo chú.

"Chú ơi, trên áo chú...?" Tôi chỉ vào cổ tay áo chú.

Chú cười một cách quái dị, để lộ hàm răng ố vàng vì th/uốc lá: "Là m/áu đấy."

Tôi đờ người, theo bản năng hỏi lại: "M/áu gì thế ạ?"

"M/áu dê hai chân."

Tôi cứng đờ, cảm giác rét run từ đầu tới chân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nàng vừa trở về từ nơi tu tiên, lại muốn ăn khoai lang nướng.

Chương 6
Con gái tôi được phát hiện có Thiên Linh Căn, liền bị đại tông môn đệ nhất trong tu chân giới thu nhận làm đệ tử thân truyền. Năm năm sau, nàng cưỡi kiếm trở về, bỗng nhiên lên tiếng trong bữa cơm: "Mẹ ơi, tiên đan linh quả trong tông môn tuy ngon, nhưng con nhớ nhất vẫn là khoai lang nướng trong hầm nhà mình hồi nhỏ." Tôi giật mình, gật đầu: "Mẹ đi lấy ngay cho con." Nhưng vừa quay lưng, máu trong người tôi lạnh toát. Nhà chúng tôi đời đời đánh cá, làm gì có hầm nào. Khoai lang nướng là chuyện khổ hạnh trong sách vẽ của phàm nhân tôi kể để nàng không ham chơi sau khi nhập tông. Kẻ tiên tử kia được linh quang bao phủ, cao cao tại thượng kia... căn bản không phải máu thịt do tôi sinh ra! Con gái ta đâu rồi? Mẹ ơi, con muốn ăn khoai lang nướng.
Cổ trang
Tu Tiên
Nữ Cường
0
Sơ Phi Chương 8