Trước ánh mắt gh/en tị của Omega khác, tôi lười biếng bước vào phòng gọi điện riêng.

Kết nối vừa thông, trên màn hình đã hiện ra bóng dáng người đàn ông trong bộ quân phục. Chỉ một cái nhướn mày, một ánh nhìn lạnh lùng đã đủ khiến tim tôi run lên.

Tôi ngồi xuống, chẳng biết mở lời thế nào.

Người đàn ông nghiêm nghị bên kia lại bất ngờ lên tiếng trước:

“Dạo này sống ổn chứ?”

Tôi ngẩn ra, chỉ biết gật đầu.

Khóe mắt hắn thoáng xẹt qua một ý cười.

Tôi cau mày, vừa định hỏi hắn rốt cuộc có phải muốn kéo dài chuyện này hay không thì đã nghe hắn tiếp lời:

“Điện hạ Tô Niệm, cuối tuần này cậu có rảnh không?”

“Hả?” Tôi cảnh giác nhìn hắn: “Anh muốn làm gì?”

Lệ Hàn khẽ cười, chỉnh lại mũ trên đầu, thân người tùy ý ngả ra ghế dựa:

“Lần hẹn trước tôi rất hài lòng. Mong cuối tuần có thể gặp lại cậu.”

“Cái gì?” Tôi sững sờ, chẳng lẽ hắn đi/ên rồi?

Ngay trước ánh mắt kinh ngạc của tôi, hắn lại nói chậm rãi:

“Cậu có bất cứ yêu cầu nào đều có thể nói với tôi.”

Màn hình đen đi, đầu óc tôi một mảnh hỗn lo/ạn.

Chẳng lẽ khi đi đ/á/nh trùng tộc, n/ão hắn bị trùng đ/á cho hỏng rồi sao?

Vừa về phòng, Beta phụ trách chăm sóc tôi đã bưng tới một hộp quà:

“Điện hạ Tô Niệm, đây là lễ vật thượng tướng Lệ Hàn gửi cho cậu.”

Tôi hờ hững liếc hộp, thở dài, đành đưa tay nhận lấy.

Nắp vừa mở, tôi thoáng sững sờ. Bên trong là một chiếc quang n/ão.

Thứ mà toàn dân liên bang đều có: lưu trữ thông tin, thanh toán, đi lại, liên lạc, thậm chí kết nối mũ chuyên dụng để bước vào thế giới mô phỏng chiến đấu.

Chỉ trừ… Omega được “bảo hộ” trong trại.

Mắt tôi thoáng sáng lên, nhưng rồi lại chậm rãi tối đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
12 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm