Trước ánh mắt gh/en tị của Omega khác, tôi lười biếng bước vào phòng gọi điện riêng.

Kết nối vừa thông, trên màn hình đã hiện ra bóng dáng người đàn ông trong bộ quân phục. Chỉ một cái nhướn mày, một ánh nhìn lạnh lùng đã đủ khiến tim tôi run lên.

Tôi ngồi xuống, chẳng biết mở lời thế nào.

Người đàn ông nghiêm nghị bên kia lại bất ngờ lên tiếng trước:

“Dạo này sống ổn chứ?”

Tôi ngẩn ra, chỉ biết gật đầu.

Khóe mắt hắn thoáng xẹt qua một ý cười.

Tôi cau mày, vừa định hỏi hắn rốt cuộc có phải muốn kéo dài chuyện này hay không thì đã nghe hắn tiếp lời:

“Điện hạ Tô Niệm, cuối tuần này cậu có rảnh không?”

“Hả?” Tôi cảnh giác nhìn hắn: “Anh muốn làm gì?”

Lệ Hàn khẽ cười, chỉnh lại mũ trên đầu, thân người tùy ý ngả ra ghế dựa:

“Lần hẹn trước tôi rất hài lòng. Mong cuối tuần có thể gặp lại cậu.”

“Cái gì?” Tôi sững sờ, chẳng lẽ hắn đi/ên rồi?

Ngay trước ánh mắt kinh ngạc của tôi, hắn lại nói chậm rãi:

“Cậu có bất cứ yêu cầu nào đều có thể nói với tôi.”

Màn hình đen đi, đầu óc tôi một mảnh hỗn lo/ạn.

Chẳng lẽ khi đi đá/nh trùng tộc, n/ão hắn bị trùng đ/á cho hỏng rồi sao?

Vừa về phòng, Beta phụ trách chăm sóc tôi đã bưng tới một hộp quà:

“Điện hạ Tô Niệm, đây là lễ vật thượng tướng Lệ Hàn gửi cho cậu.”

Tôi hờ hững liếc hộp, thở dài, đành đưa tay nhận lấy.

Nắp vừa mở, tôi thoáng sững sờ. Bên trong là một chiếc quang n/ão.

Thứ mà toàn dân liên bang đều có: lưu trữ thông tin, thanh toán, đi lại, liên lạc, thậm chí kết nối mũ chuyên dụng để bước vào thế giới mô phỏng chiến đấu.

Chỉ trừ… Omega được “bảo hộ” trong trại.

Mắt tôi thoáng sáng lên, nhưng rồi lại chậm rãi tối đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân sơn khả vọng

Chương 6
Về làm dâu nhà họ Lâm đã ba năm, mẹ chồng rốt cuộc cũng chẳng thể ngồi yên. Tại yến tiệc của gia tộc, trước mặt bao người, bà ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn mà mắng nhiếc: "Ba năm rồi, một mụn con cũng chẳng thể sinh ra! Nhà họ Lâm ta thật là xui xẻo tám kiếp mới rước phải thứ sao chổi như ngươi về cửa! Cảnh Hòa tâm địa thiện lương không nỡ hưu ngươi, nhưng hương hỏa gia tộc không thể đoạn tuyệt. Ngày mai, để Thúy Nhi vào cửa!" Đám thân thích kẻ chỉ người trỏ, còn Lâm Cảnh Hòa thì bày ra bộ dạng thâm tình bất lực: "Sơ Huỳnh, nàng chịu ủy khuất rồi. Nhưng ta dù sao cũng là độc đinh trong nhà, nàng hãy thấu hiểu cho nỗi khó xử của ta." Ta lau khóe miệng, đứng dậy. Từ trong tay áo rút ra tờ hòa ly đã viết sẵn, vỗ thẳng lên mặt Lâm Cảnh Hòa: "Chẳng cần ủy khuất. Hòa ly thư ta đã viết xong, ký tên điểm chỉ đi." Lâm Cảnh Hòa ngẩn người, mẹ chồng thì trợn tròn mắt. Ta nhìn quanh bốn phía, giọng nói vang dội rõ ràng: "Phu quân và mẹ chồng chẳng hay, đại phu bắt mạch ngày hôm qua, vừa hay chẩn ra phu quân là kẻ tuyệt tự. Thứ phu quân hèn kém đến con cái cũng không thể sinh ra như thế này, ta đây không cần chi bằng không cần!"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Yêu Nương Chương 6
Trăng Tròn Chương 9