Yêu Đương Qua Mạng Với Anh Trai Kế

Chương 14

25/11/2024 21:52

Tôi tự nh/ốt mình trong phòng, c h ặ n liên lạc với Thẩm Thuật, chỉ muốn một mình bình tĩnh, sắp xếp lại suy nghĩ.

Lúc đầu, tôi chỉ thích anh ấy trên mạng.

Nhưng sau khoảng thời gian gần gũi, tình cảm của tôi dành cho anh càng ngày càng lớn dần.

Mấy ngày liền, tôi không nói chuyện với Thẩm Thuật, như thể đã quyết tâm c ắ t đ ứ t với anh.

Đúng lúc này, công ty anh lại đang bận.

Ban ngày anh bận công việc, tối về lại muốn hoà giải m â u t h u ẫ n với tôi.

Đến nỗi mẹ và chú Thẩm cũng nhận ra điều bất thường.

Lại một lần nữa, Thẩm Thuật đứng đợi tôi ngoài cửa phòng suốt một tiếng đồng hồ.

Tôi t ứ c g i ậ n, đuổi anh về.

Vậy mà anh không nghe.

Cuối cùng mẹ cũng tới.

“Tiểu Thuật này, có phải Doanh Doanh g i ậ n con không?”

Giọng Thẩm Thuật khẽ đáp:

“Không đâu, dì ạ. Là lỗi của con… không trách em ấy.”

“Con chỉ hy vọng em ấy sẽ tha thứ cho con.”

Mẹ tôi thích nhất là thấy anh em hòa thuận.

Trước đó bà còn mừng rỡ vì tôi và Thẩm Thuật có thể hoà hợp với nhau.

Nghe vậy, mẹ liền gõ cửa, hỏi tôi có chuyện gì.

Không lâu sau, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ.

[Có phải Tiểu Thuật b ắ t n ạ t con không?]

[Nếu thật thế, mẹ sẽ x ử l ý nó!]

[Nếu không thì mau ra ngoài đi, chuyện gì cũng phải giải quyết chứ, đúng không?]

[Đúng lúc sắp ăn cơm rồi, ra đi con gái yêu~]

Đọc mấy dòng đầu, tôi suýt bật khóc.

Tôi mở cửa ra, mẹ không gõ nữa mà chỉ mỉm cười hỏi thăm tình hình.

Tôi không nói gì, ánh mắt lướt qua mẹ, nhìn về phía Thẩm Thuật đứng sau bà, rồi trực tiếp xuống phòng ăn.

Trên bàn ăn như thường lệ đã bày sẵn những món tôi yêu thích.

Tôi ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Mẹ thấy tôi không muốn nói, an ủi Thẩm Thuật vài câu rồi giục mọi người cùng ăn.

Không khí bữa ăn vẫn như thường lệ.

Tôi c ắ m đầu ăn, còn mẹ và chú Thẩm bàn về chuyện đầu tư.

Những năm qua, mẹ đã từ một người nội trợ trở thành một người phụ nữ thành đạt.

Thấy bà thay đổi như vậy, tôi cũng vui lây.

Tuổi tầm bốn mươi, chính là độ tuổi xông pha.

Bỗng nhiên tôi thấy ngứa ngứa ở chân.

Chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, cơ thể đã cứng đờ khi cúi xuống nhìn—đầu gối của Thẩm Thuật đang cố tình cọ nhẹ vào chân tôi một cách tinh tế.

Anh làm như không có gì xảy ra, vẫn lặng lẽ ăn cơm.

Lực va chạm mơn trớn, như cố ý cọ qua cọ lại, tựa hồ muốn nói lời xin lỗi.

Tôi n g h i ế n c h ặ t răng, lén đưa tay đ ậ p nhẹ đầu gối anh một cái, liếc nhìn c ả n h c á o đừng có giỡn nữa.

Mãi đến khi chú Thẩm gọi tôi hai lần, tôi mới bừng tỉnh.

“Sao ạ?”

Chú nhìn tôi bằng ánh mắt hiền hòa, tiếp tục hỏi về kế hoạch tương lai của tôi.

Mỗi lần chú hỏi câu nào, Thẩm Thuật lại cố tình gây chú ý khiến tôi không tài nào tập trung nổi.

B ự c b ộ i, tôi lén nhéo anh một cái, nhưng anh lại cười như thể không hề bận tâm, sau đó l é n l ú t nắm tay tôi, chầm chậm vuốt ve.

Cảm giác t ê d ạ i từ đầu ngón tay lan tỏa đến tim.

Tôi g i ậ t m ì n h, định rút tay lại nhưng bị anh nắm c h ặ t hơn.

“Em gái ngoan, anh sai rồi.”

“Đừng g i ậ n nữa, được không?”

Anh cười thật đ á n g g h é t, tôi chỉ muốn nhéo mạnh vào má anh xem liệu có còn cười nổi không.

Trong lòng tôi rối như tơ vò, nhưng đã không thể nào d ứ t b ỏ anh được nữa.

Bỗng nghe một tiếng động nhẹ.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì thấy mẹ đã cúi xuống gầm bàn nhặt đũa.

Khi bà đứng lên, ánh mắt đầy k i n h n g ạ c nhìn sang tôi và Thẩm Thuật.

“Doanh Doanh, Tiểu Thuật, hai đứa…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0