Beta: Gemini

————————————————–

Trong vườn hoa nhỏ.

Vào lúc này Diệp M/ộ Phàm quần áo còn chưa kịp đổi, vẻ chột dạ trên mặt hoàn toàn không che giấu nổi, “Ông… Ông chủ…”

Diệp Oản Oản lướt mắt từ trên xuống dưới nhìn anh ta một cái rồi nói: “Chuyện gì đã xảy ra?”

Diệp M/ộ Phàm hết sức thông minh trực tiếp nhận sai: “Oản Oản thật xin lỗi! Anh sai rồi! Mặc dù khi đó tốc độ xe của anh có nhanh một chút, nhưng chủ yếu vẫn là vì đối phương ở phía trước đi ngược chiều! Nên xe bị đụng hỏng rồi…”

“Có nơi nào bị thương hay không?” Chân mày của Diệp Oản Oản nhíu ch/ặt hỏi.

“Chỉ bị trầy da thôi…” Diệp M/ộ Phàm yếu ớt mà trả lời.

Diệp Oản Oản: “Anh không có việc gì là được rồi, xe hỏng thì kệ đi.”

“Oản Oản…” Diệp M/ộ Phàm vừa nghe em gái không có trách cứ mình, nhất thời nước mắt lưng tròng.

Trước kia Diệp Oản Oản đối với anh ta thật sự là quá nghiêm khắc, làm hại anh ta hiện tại vừa thấy được cô thì không kinh sợ không được.

“Chuyện Hà Tuấn Thành giải quyết thế nào rồi?” Diệp Oản Oản hỏi.

Diệp M/ộ Phàm cười nói ngay: “Yên tâm, đã giải quyết xong xuôi rồi! Hắn ta mới vừa rồi còn muốn để anh lấy chứng cớ ra nữa chứ? Ha ha, thật là hài hước!”

Ánh mắt của Diệp M/ộ Phàm hơi sáng lên nhìn em gái trước mắt mình: “Oản Oản, vẫn là em nói đúng, chỉ cần có tiếng nói thì lúc nào muốn đòi lại công bằng cho mình đều được!”

Thật ra thì trước kia anh ta đã có một đoạn thời gian, ngày qua ngày lòng tràn đầy oán gi/ận, cảm thấy ông trời thật sự rất bất công, h/ận đời các loại, nhìn công việc tâm huyết của mình bị người khác chiếm đoạt, thế cho nên thiếu chút nữa đ/á/nh mất tâm tính của bản thân mình.

Cuối cùng, chính lời nói của Oản Oản đã làm cho anh ta bình tĩnh trở lại, để anh ta đem tinh lực đặt ở trong tác phẩm của mình.

Diệp Oản Oản nghe vậy, rồi nhìn tinh thần phấn chấn của Diệp M/ộ Phàm, sắc mặt cũng nhu hòa không ít: “Giải quyết là được rồi, buổi tối cùng em về nhà ăn cơm đi!”

Diệp M/ộ Phàm: “Được rồi!”

……………………………….

Buổi tối, Diệp Oản Oản và Diệp M/ộ Phàm về đến nhà, Lương Uyển Quân làm một bàn đầy thức ăn.

“Thiệu Đình, anh uống ít thôi!”

Diệp Thiệu Đình ý cười đầy mặt nói: “Không có việc gì, hôm nay anh vô cùng cao hứng!”

Mắt thấy Oản Oản càng ngày càng hiểu chuyện, ngay cả M/ộ Phàm cũng bắt đầu chững chạc hẳn lên, sự nghiệp có khởi sắc, trong lòng của ông không khỏi thấy vui mừng và yên tâm.

Loại vui mừng yên tâm này, dù có lấy bất kỳ thành tựu nào trước đây mà mình đạt được cũng đều không cách nào so sánh.

“Là ba có lỗi với các con, để cho các con chịu nhiều khổ cực như vậy…” Diệp Thiệu Đình rất rõ ràng, con đường tương lai phía trước của hai đứa con mình sẽ có bao nhiêu gian nan.

Diệp Oản Oản ngọt ngào mở miệng đáp: “Ba, ba đang nói nhăng nọi cuội gì đó, ba là người ba tốt nhất trên thế giới này á!”

Nếu như không phải bởi vì cô, ba của cô làm sao có thể tới bước đường như ngày hôm nay được.

Đối với những người trong vòng danh lợi này thì cốt nhục thân tình không đáng nhắc tới, có bao nhiêu người có thể làm được giống như Diệp Thiệu Đình, vì con gái của mình không một chút do dự nào buông tha hết thảy chứ.

Diệp Thiệu Đình nhìn con gái mình, mặt đầy vẻ từ ái, nhưng khi nhìn về phía con trai mình, nhất thời lại nghiêm mặt nói: “Tiểu tử thúi, cái khuyết điểm này của con rốt cuộc lúc nào có thể thay đổi hả! Ba đã nói bao nhiêu lần rồi lái xe chậm chậm một chút! Thế mà con lại khăng khăng không nghe! Con xem con một chút đi! Xe đắt tiền như vậy, nói phá hủy là bị hủy liền! Chúng ta phải đền bao nhiêu tiền đây?”

Diệp M/ộ Phàm nghe lời phàn nàn của ba mình xong, nhất thời đ/au khổ không dứt ôm lấy đầu.

Diệp Oản Oản vội mở miệng nói: “Ba, là đối phương mượn rư/ợu đi ngược chiều trước, không phải là lỗi của anh trai, huống chi xe đã bị hư rồi, m/ua thêm một chiếc nữa là được thôi, dù sao chiếc xe kia cũng có chút cũ, lấy thân phận hiện tại của anh trai cũng nên đổi một chiếc rồi!”

Diệp Thiệu Đình nghe vậy gật đầu đáp: “Ừ, Oản Oản nói cũng có đạo lý.”

Diệp M/ộ Phàm: “…”

Diệp M/ộ Phàm thật là lệ rơi đầy mặt: “Ba, ba quá thiên vị đi, con đã nói đi nói lại hơn một trăm lần rồi nhưng cũng đều vô dụng, Oản Oản chỉ mới nói một chút ba liền nói đúng đúng đúng không dứt rồi…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi giáng lâm hậu đài suối, Thơ khai hoa tựa buổi đậu khấu đầu.

Chương 5
Em gái tôi là một búp bê lão hóa sớm, sinh ra đã mang dáng vẻ già nua. Còn tôi thì lại tràn đầy năng lượng bẩm sinh, chẳng biết mệt mỏi là gì. Mẹ oán trách vì tôi sinh ra trước đã hút cạn chất dinh dưỡng từ cơ thể bà. Vì thế, để công bằng, tôi phải trả lại năng lượng cho em gái. Lần đầu tiên cấy ghép tế bào tủy sống của tôi, em gái mọc răng. Mẹ ôm chầm lấy hai chị em mà khóc nức nở. Lần thứ hai, tóc bạc của em dần hóa đen. Lần thứ ba, em cao thêm năm centimet. Suốt 14 năm sau đó, tôi trở thành ‘thức uống năng lượng’ của em gái. Nhưng rồi, tôi bắt đầu ngày càng mệt mỏi, không còn chút sức lực. Sinh nhật năm ấy, tôi khẩn khoản xin mẹ: ‘Hôm nay con có thể không đến bệnh viện được không?’. Mẹ lạnh lùng đáp, giọng đầy chua chát: ‘Con chỉ mất một ít tế bào, nhưng em gái con sẽ chết.’ ‘Mày nợ nó một món không bao giờ trả hết được.’ Thực ra ngay trước đó, tôi đã nghe trộm được cuộc gọi của bác sĩ cho mẹ. Ông ấy nói, chức năng cơ thể tôi đã xuống đến mức nguy kịch. Nếu tiếp tục hiến thêm một lần nữa, tôi sẽ chết trước. Tôi không biết chết có đau đớn hơn đến bệnh viện không. Nhưng mẹ từng bảo, nếu chết trước em gái, món nợ của tôi sẽ được xóa bỏ. Vì thế, cuộc gọi ấy, thôi tôi chẳng nói với mẹ làm gì nữa.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0