Thoắt cái đã ba ngày.
Lâm Thư cuối cùng cũng dừng lại.
Ta đến cả sức lực để nguyền rủa hắn cũng chẳng còn, chỉ đành tự thấy may mắn vì bản thân không phải kẻ phàm trần da th!t non nớt.
Nếu không, chắc chắn đã bị Lâm Thư giày vò đến ch*t rồi.
Lâm Thư sau khi biến thành kẻ ngốc, ngược lại cũng bớt đáng gh/ét hơn.
Ta nhìn cái bản mặt khờ khạo chẳng biết đang vui sướng vì điều gì của hắn, liền chỉ vào bãi phân gà lẫn bùn đất ngoài hang.
"Này, kẻ ngốc kia, đằng kia có kẹo đấy, ngươi có muốn nếm thử không?"
Lâm Thư tin thật, dùng lá cây gói thứ đó lại, cẩn thận nâng niu mang đến trước mặt ta.
"Nương tử ăn trước đi, ta không đói."
"..."
Ta nghi ngờ hắn cố ý, nhưng chẳng có chứng cứ, chỉ đành thẹn quá hóa gi/ận ném gói đồ kia ra xa tám trượng.
Quay đầu lại, con rồng ngốc Lâm Thư này lại đang rưng rưng nước mắt nhìn ta.
"Nương tử, có phải ta làm gì khiến ngươi gi/ận rồi không?"
Thôi vậy, trêu chọc kẻ ngốc cũng chẳng có gì thú vị.
Ta mím môi: "Không có."
Ngập ngừng một lát rồi bồi thêm.
"Không được gọi ta là nương tử, ta không phải nương tử của ngươi..."
Lâm Thư lúc này đang khóc lóc thảm thiết, trông như con trâu già.
"Tại sao chứ, nương tử, chẳng phải chúng ta đã..."
Ta: !!!
Ta sợ hắn thốt ra những lời hổ thẹn, nên vội vàng bịt miệng hắn lại.
Con rồng ngốc Lâm Thư không khóc nữa, hít hà bàn tay ta, nói năng không rõ ràng.
"Nương tử thơm quá."
Ta: "..."
Ta lặng lẽ dùng lưu ảnh thạch ghi lại dáng vẻ lúng túng của Lâm Thư.
Có lẽ vì tưởng câu nói đùa của ta là thật, Lâm Thư nhẹ nhàng đẩy tay ta ra, vậy mà lại tự mình vào núi săn được hai con gà, nấu một nồi canh lớn.
Bảo rằng không thể để nương tử của mình chịu thiệt.
Ta nhìn nồi canh đen ngòm, im lặng.
Thấy ta không uống, Lâm Thư lại bắt đầu rơi lệ.
"Nương tử sao không uống, có phải không thích không?"
Trên tay Lâm Thư có mấy vết thương, đều là do lúc nấu canh mà ra.
Thật đáng thương.
Thế nhưng.
Đáng thương thì đáng thương, ta tuyệt đối không thể uống thứ này.
"Nhưng nương tử ơi, không uống canh sẽ không có sức lực... lúc chúng ta làm chuyện đó, nương tử cứ nói không chịu nổi nữa..."
Cho dù da mặt ta có dày đến đâu, nghe Lâm Thư hiểu lầm như vậy, cũng khó tránh khỏi đỏ mặt.
"Lời lúc đó, sao có thể coi là thật?"
Ta thẹn quá hóa gi/ận.
Lâm Thư trầm tư, dường như đã hiểu ra điều gì đó, không ép ta uống canh nữa.
Đêm đó, tình đ/ộc lại tái phát, mặc cho ta van xin thế nào, Lâm Thư cũng không dừng lại.
Ngược lại còn ra sức hơn.
Trong hang động u tối, chỉ còn lại tiếng thở dốc mất kiểm soát của ta.