Bỏ Trốn Ngọt Ngào

Chương 1

29/10/2025 15:51

"Anh có thể đừng đính hôn với cô ấy được không?"

Lời tôi như gió thoảng qua tai Cố Bùi Nam. Anh ta l/ột phăng bộ đồ ngủ trên người tôi, ấn tôi xuống giường.

Phải đến khi tôi né tránh nụ hôn của anh ta, nghiến răng gọi tên, Cố Bùi Nam mới bực dọc dừng lại, chống tay nhìn tôi: "Hôn nhân sắp đặt thôi. Anh và cô ta chẳng có gì."

"Vậy anh thả em đi được không?"

Lời tôi chìm vào im lặng.

Những nụ hôn dày đặc lại rơi xuống, từ cổ trườn dọc thân thể.

Dù lòng đầy phẫn uất, dù giãy giụa đến kiệt sức, tôi cũng không thể đẩy được Cố Bùi Nam ra.

Khi anh ta thỏa mãn rời khỏi người tôi, tôi khàn giọng lặp lại: "Anh đã đính hôn rồi, thả em đi được chưa?"

Cố Bùi Nam liếc nhìn tôi.

Không một lời, nhưng tôi đã hiểu.

Không thể.

Dù anh ta đính hôn với người khác, thì anh ta vẫn không muốn buông tha tôi. Tôi vẫn mãi là con chim trong lồng.

Trận mây mưa cưỡ/ng b/ức khiến tôi mệt rã rời.

Nằm vật ra giường, tôi lơ mơ nhìn bóng Cố Bùi Nam khuất sau cánh cửa phòng tắm.

Tiếng nước rơi tí tách ru tôi vào giấc. Lần đầu tiên kể từ khi biết tin Cố Bùi Nam đính hôn, tôi chợp mắt được.

Trong mơ, ký ức lại ùa về...

Ngày mới vào đại học, tôi nghèo đến mức ba bữa cơm cũng chẳng đủ.

Ngoài giờ học, tôi chỉ lo đi ki/ếm tiền.

Một đêm đi làm về, tôi không may đ/âm phải người trên đường, bị đòi ba mươi triệu tiền tổn thất.

Nhưng bây giờ tôi không một xu dính túi.

Gã đàn ông gầm gừ: "Không tiền thì xin bố mẹ! Không xin được thì đi v/ay! Thằng em tao g/ãy chân, đòi ba mươi triệu là còn rẻ đấy!".

Nhưng tôi không có gia đình. Học phí đại học cũng là nhờ được tài trợ, làm gì có ai cho tôi v/ay số tiền ấy?

Đúng lúc tôi tuyệt vọng, Cố Bùi Nam xuất hiện.

Anh ta chặn nắm đ/ấm của gã, che chở tôi sau lưng.

"Ba mươi triệu thôi mà, đá/nh nhau làm gì?"

Đó là lần thứ hai tôi gặp Cố Bùi Nam. Anh ta chuyển tiền cho tôi không chút do dự.

Khi gã kia hí hửng rời đi, tôi vẫn đờ đẫn như người mất h/ồn.

Hồi lâu mới kịp cảm ơn.

Cố Bùi Nam phẩy tay: "Không cần. Ba mươi triệu với tôi chẳng đáng gì."

Quả thật, với dân con nhà giàu như Cố Bùi Nam, số tiền ấy chẳng thấm vào đâu.

Lần đầu thấy Cố Bùi Nam ở lễ khai giảng, người ta đã bảo tôi: "Cố Bùi Nam giàu lắm, giàu theo kiểu khác người ấy."

Hôm ấy tôi đại diện tân sinh viên phát biểu lễ khai giảng.

Cố Bùi Nam ngồi hàng ghế đầu, ánh mắt sắc lẹm.

Hai ánh mắt chạm nhau, tôi liền vội vàng quay đi.

Người bên cạnh Cố Bùi Nam bỗng nói: "Tân sinh viên năm nay thú vị đấy."

Tôi thấy Cố Bùi Nam liếc nhìn mình, khẽ gật: "Ừ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe tiếng Phạn, chẳng nghe gió

Chương 8
Ở vùng cao nguyên tuyết phủ của chúng tôi, nếu người phụ nữ đã xác định người chồng đi cùng mình suốt đời suốt kiếp, thì phải thực hiện nghi thức ba bước một lạy để leo lên đỉnh núi thần. Nàng sẽ cầu xin một viên "thiên châu" cho người ấy, rồi mài giũa nó thành nhẫn cưới. Vào ngày lễ xoay núi năm thứ năm chúng tôi yêu nhau, bạn gái tôi, Thẩm Lam, cuối cùng cũng mang theo viên thiên châu trở về. Những lá cờ phướn bay phấp phới, mọi người reo hò, tim tôi cũng đập liên hồi không ngừng. Ngay lúc tôi đang xoay vòng kinh luân, định đón nàng tiến về phía mình, thì chiếc kinh luân trong tay đột ngột xoay ngược lại một vòng. Trong tâm trí tôi, bỗng dưng vang lên giọng nói già nua và tuyệt vọng của một người đàn ông. Đó là tôi của mười năm sau. Giọng của anh ta trống rỗng: "Đừng đợi nữa, tối nay Thẩm Lam sẽ đeo viên thiên châu đó lên cổ của ánh trăng sáng trong lòng cô ấy." "Cô ấy nói, Lục Tử An sức khỏe không tốt, viên thiên châu này coi như là hoàn thành tâm nguyện muốn được ở lại núi tuyết của anh ta." "Cô ấy còn nói, mày yêu cô ấy đến mức có thể hy sinh cả mạng sống, dù có tùy tiện mua cho mày một hòn đá, mày cũng chẳng dám làm ầm ĩ đâu." Giây tiếp theo, tiếng nói trong tâm trí tôi bị gió tuyết vùi lấp.
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8