Tôi nhẹ nhàng buông một câu: "Không dám xem thì đi tắm rồi ngủ đi, đồ em bé."

Vẫn còn nửa tiếng nữa mới hết phim, bị cậu ta ngắt quãng mấy lần làm cảm giác xem phim tụt dốc không phanh. Tạ Gia Thanh tức đến đỏ cả mặt. Cậu ta cũng là loại bướng bỉnh, rõ ràng sợ c.h.ế.t khiếp nhưng vẫn cố chấp gồng mình.

Hậu quả là, đi ngủ cũng không dám ngủ một mình.

Vừa mở cửa phòng ngủ, Tạ Gia Thanh đã đứng lù lù trước cửa. Cái thân hình 1m85 lăm lăm cúi gầm mặt, thế mà tôi lại nhìn ra được vẻ "nhỏ bé, đáng thương, vô tội" trên người cậu ta.

"Cái đó... anh Lộ Chiêu, anh có muốn về phòng mình ngủ không?" Tạ Gia Thanh khẽ ho một tiếng: "Trong này nóng quá, bên phòng anh mát hơn."

Nghe được một tiếng "anh" từ miệng cậu ta đúng là chuyện hiếm, tôi khoái chí, hân hoan đồng ý.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy vùng cổ có hơi ấm lan tỏa. Tôi đẩy cái đầu đang vùi vào cổ mình ra một chút. Chẳng mấy chốc nó lại sáp tới, cứ thế lặp đi lặp lại. Tôi với lấy cái điện thoại ở đầu giường, quay lại một đoạn video. Phải để lại bằng chứng, kẻo cái thằng nhóc này tỉnh dậy lại không tin.

Quả nhiên, Tạ Gia Thanh tỉnh dậy, không thể tin nổi mà chất vấn tôi: "Anh làm gì thế hả! Tại sao lại ôm tôi ngủ?"

Tôi mở video ra: "Bảo cậu là em bé mà cậu còn không chịu nhận à?"

Cậu ta xem vài giây liền tắt phụt đi. Mặt thì ra vẻ bình tĩnh nhưng vành tai đã đỏ bừng: "Ồ... ồ, tôi đi rửa mặt đây."

Lúc xuống giường, dép đi ngược cũng không nhận ra, cứ thế chạy biến như bị m/a đuổi.

9.

Tạ Gia Thanh dạo này trở nên rất lạ. Chẳng biết có phải di chứng của phim kinh dị không mà tối nào cậu ta cũng đòi tôi ngủ chung. Xét thấy biểu hiện gần đây của cậu ta khá tốt, lại tích cực làm việc nhà, tôi đành dọn về phòng ngủ chung.

Để đề phòng Tạ Gia Thanh lúc ngủ quẫy đạp lung tung, tôi đặt một cái gối ở giữa hai đứa.

Lúc nửa tỉnh nửa mê, Tạ Gia Thanh bỗng hỏi: "Trần Tri Cẩn mỗi buổi tối có đòi ngủ chung với anh không?"

Suy nghĩ m.ô.n.g lung của tôi tản mác đi… Trần Tri Cẩn thì hoàn toàn ngược lại.

Lúc mới đón em ấy về, chỉ có duy nhất một chiếc giường đơn nên em ấy buộc phải chen chúc ngủ cùng tôi. Cậu thiếu niên lớn nhanh như thổi, chẳng biết từ ngày nào, em ấy bắt đầu kháng cự việc ngủ chung, kiên trì đòi chia phòng. Chính vì vậy, tôi mới đổi sang thuê căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách hiện tại.

Tôi không chống lại được cơn buồn ngủ đang ập tới, cũng không nhận ra Tạ Gia Thanh đã nhẹ nhàng dời cái gối ở giữa ra. Một cái đầu xù xì nóng hổi lại vùi vào cổ tôi. Hơi nóng.

Thôi kệ, nhịn được.

10.

Quán ăn tôi làm việc là do một người bạn mở. Vốn dĩ tôi muốn làm đầu bếp, vì lương đầu bếp cao hơn chút. Khổ nỗi tôi không có thiên phú nấu nướng, cũng giống như chuyện học hành, không học được là không học được. Bạn tôi bảo không muốn quán phá sản nên sắp xếp cho tôi làm chân chạy vặt.

Bình thường tôi chủ yếu phụ trách ghi chép, bưng bê, thỉnh thoảng khuân vác hàng hóa, phụ bếp một tay. Chỉ khi nào vào mùa cao điểm quán mới bận tối tăm mặt mũi.

Sau khi lên món cho bàn số tám, tôi tranh thủ gọi điện cho Tạ Gia Thanh: "Tiểu Thanh, bên này tôi vẫn đang bận, cậu tự giải quyết bữa tối nhé."

Đồng nghiệp bê đồ uống đi ngang qua hỏi một câu: "Anh Lộ, mấy ngày rồi không thấy cậu em Tiểu Trần đến quán giúp việc nhỉ?"

Tôi che ống nghe điện thoại: "Em ấy bận học rồi."

Đầu dây bên kia, Tạ Gia Thanh đang phàn nàn: "Lộ Chiêu, trong tủ lạnh chẳng còn gì cả, tôi ăn cái gì đây?"

Tôi đ/ập trán, tôi quên mất, trong tủ không còn đồ dự trữ. Tài sản đáng giá của Tạ Gia Thanh chỉ có đống đồ trong ba lô. Trên người cậu ta không có xu nào cả.

Tôi chuyển cho cậu ta 30 tệ: "Cậu ra ngoài ăn đi."

11.

Địa thế của quán ăn rất tốt, khách khứa tấp nập, lại gần trường học, thêm vào đó là ngon rẻ nên buổi tối học sinh đến ăn cũng không ít. Cứ đến kỳ nghỉ là khách lại đông hơn. Tôi bận rộn như một con quay. Đợi qua giờ ăn điểm tâm, quán mới bắt đầu vắng vẻ lại.

"Phục vụ, gọi món."

"Đến đây!"

Tôi cầm giấy bút tiến lại, kinh ngạc trợn tròn mắt. Cái thằng nhóc này sao lại biết tôi làm việc ở đây?

Tạ Gia Thanh gõ gõ mặt bàn: "Ngẩn người ra làm gì? Tôi muốn gọi món."

Tôi ấn bút bi, tích hai món theo ý cậu ta. Được lắm, một mặn một chay, biết phối hợp đấy.

Lên món xong, Tạ Gia Thanh cầm đũa nếm thử một miếng, gật đầu công nhận. Thế là cậu ta bắt đầu đ.á.n.h chén một cách ngon lành.

"Bốn mươi tám tệ." Tôi chống hai tay lên mép bàn, nhướng mày hỏi: "Đủ tiền không? Không đủ thì gọi người lớn nhà cậu đến thanh toán nhé."

Đũa của Tạ Gia Thanh khựng lại giữa không trung, làm thiếu gia mười mấy năm trời sao chịu nổi kiểu gây khó dễ này? Cậu ta kéo cái ghế bên cạnh ra: "Anh Lộ Chiêu, anh vẫn chưa ăn tối đúng không, ngồi xuống ăn cùng đi?"

Tôi lùi lại nửa bước, nghiêm túc từ chối: "Không. Vị khách này, chúng ta không thân, cậu cứ thanh toán trước đi đã, không thì tôi phải giữ cậu lại rửa bát đấy."

Tạ Gia Thanh sao lại không nhận ra tôi cố tình trêu cậu ta? Cậu ta đứng bật dậy, đặt hai tay lên vai tôi, ấn tôi ngồi xuống ghế. Cậu ta nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: "Anh, anh là anh của tôi, được chưa? Anh trai à, ngồi xuống ăn cơm đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta Đã Chinh Phục Vị Ma Tôn Tương Lai

Chương 9
Ta là đóa hoa nơi ngọn núi cao được cả tu chân giới công nhận, nhưng thực chất chỉ là kẻ đạo đức giả trá hình. Vì khát vọng thăng thiên, ta đích thân đẩy tiểu sư đệ kia - kẻ luôn dành cho ta ánh mắt ngưỡng mộ - xuống đài Trừ Ma. Vừa nhìn thấy ánh mắt choáng váng tan vỡ của hắn, ta đang định khóc vài giọt nước mắt cá sấu thì chợt lướt qua trước mắt một dòng chữ đậm: "Đại sư huynh ơi, người mù quáng rồi! Người vừa đẩy xuống không phải ma đầu, mà là chồng tương lai của người đó!" "Toang rồi! Tạ Tần hắc hóa tiến độ 100%, ba năm sau hắn từ vực sâu trở về, việc đầu tiên chính là nhốt ngươi vào Vạn Ma Quật ngày đêm không ngừng..." "Tuy nhiên mà, phải chăng là cảnh giam cầm cực phẩm? Khà khà, loại kịch bản hoa cao lĩnh bị kéo xuống thần đàn này đúng là khoái cảm của ta!" "Mau xem ánh mắt của Tạ Tần kia, nào phải hận ý? Rõ ràng là sự biến thái của kẻ yêu mà không được đáp lại!"
Tu Tiên
Cổ trang
Boys Love
21
Thiên Ái Chương 12