Hắn lại chắc chắn nói: “Cậu sinh được.”
Yêu quái chưa từng trải qua chín năm giáo dục bắt buộc đúng là không thể giao tiếp.
Nhưng sức hắn quá lớn.
Sự phản kháng của tôi chẳng khác gì gãi ngứa.
“Cút ra!”
“Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt!”
“Đẹp trai mấy cũng là bi/ến th/ái!”
Thời C/âm sau này mới nói, đối với loài của hắn, nguyên hình mới là trạng thái bản năng nhất khi cầu phối và sinh sản.
Hắn không cố ý dùng đuôi rắn để dọa tôi.
Nhưng lúc đó tôi không biết.
Tôi chỉ cảm thấy mình sắp bị một con rắn đẹp trai đến mức đáng gi/ận bức đi/ên rồi.
Trong lúc hỗn lo/ạn, tay tôi nắm phải một thứ vừa nóng vừa căng.
Hửm?
Rắn không phải động vật m/áu lạnh sao?
Tôi nhìn kỹ lại, thấy phía dưới eo người đàn ông có một mảnh vảy hơi vểnh lên.
Bên dưới lộ ra cấu tạo dị thường của loài rắn.
Trùng hợp thế nào, tôi lại nắm đúng một phần trong đó.
Tôi lúng túng buông tay.
“Ha ha, xin lỗi.”
Trong lòng chấn động tột độ.
Hóa ra rắn đúng là thiên phú dị bẩm.
Nhưng trên mặt hắn lại đột nhiên thoáng hiện vẻ đ/au đớn.
Hắn co người ngã xuống giường đ/á.
Tôi căng thẳng vỗ mặt hắn.
“Này, anh đừng ch*t đấy!”
“Anh là động vật bảo vệ cấp mấy của quốc gia vậy?”
“Nếu anh ch*t bên cạnh tôi, tôi nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội đâu.”
“đá/nh tôi thêm một cái.”
Ánh mắt hắn mê ly.
Đã là yêu cầu của chính chủ, tôi tất nhiên không keo kiệt.
Tôi lại t/át hắn thêm một cái.
Hắn hình như bị tôi đá/nh đến sướng rồi.
Đầu lưỡi vô thức thè ra, li/ếm nhẹ lòng bàn tay tôi.
“Thu.”
“Tôi bị cậu t/át đến phát tình rồi.”
Hắn càng thêm hưng phấn, đồng tử vàng kim rực rỡ đến dọa người.
Tôi lập tức rụt tay về, nghiến răng nghiến lợi chỉ trích: “Đồ rắn yêu, anh gài bẫy tôi!”
“Đáng gh/ét.”
“Tư bản bày bẫy cũng chẳng hiểm á/c bằng anh!”
“Tôi thích cậu, Khâu Thu.”
Hắn không trả lời câu chất vấn của tôi.
Hắn chỉ từng tiếng từng tiếng gọi tên tôi bên tai, vừa gọi vừa cọ lên người tôi, cọ đến mức cả người tôi toàn là hơi nước lạnh ẩm.
Tôi bị hắn ép vào góc, không còn đường trốn.
Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện.
Tôi vốn chưa từng nói cho hắn biết tên mình.
Chẳng lẽ hắn nghe thấy Lâm Việt gọi tên tôi?
Mãi về sau tôi mới hiểu.
Không phải hắn nghe thấy Lâm Việt gọi tôi.
Mà là hắn đã đợi cái tên ấy suốt hơn nghìn năm.
“Thu.”
“Sinh cho tôi một ổ trứng rắn đi.”
Hắn được nước lấn tới, cúi xuống hôn tôi.
Chiếc đuôi rắn khổng lồ quấn lấy hai chân tôi.
Vảy rắn màu đen cọ qua da th!t, khiến tôi run lên từng cơn.
Tôi vừa sợ vừa bị vẻ đẹp của hắn mê hoặc đến không còn tỉnh táo.
Lý trí nói tôi nên chạy.
Cơ thể lại bị hơi thở lạnh ẩm và đôi mắt vàng kim kia giữ ch/ặt tại chỗ.
Rất lâu sau, tôi đổ đầy mồ hôi lạnh, nhỏ giọng nức nở.
“Không được…”
“Tôi thật sự không chịu nổi.”
“Gọi tôi là Thời C/âm.”
Giọng hắn gợi cảm hơn bất kỳ diễn viên lồng tiếng nào tôi từng nghe.
“Thời C/âm…”
“Cậu sẽ quen thôi.”
“Cậu biết chúng mà.”
Tôi ôm lấy cổ hắn, sụp đổ gọi tên hắn.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, tôi chợt nghĩ đến bức tranh trên phiến đ/á m/ộ kia.
Hóa ra con rắn và người kia…
Là đang giao phối.
Bảy ngày bảy đêm sau, nhân lúc Thời C/âm ra ngoài ki/ếm ăn, tôi lần mò rõ đường ra khỏi hang núi rồi trốn thoát.
Tôi gặp lại Lâm Việt trong làng.
Cậu ta trông vô cùng mệt mỏi.
Sau khi tôi mất tích, cậu ta đã báo cảnh sát.
Cảnh sát tổ chức dân làng gần đó đi tìm tôi, nhưng tìm kiểu gì cũng không thấy.
Sau đó, tôi được đưa đến b/ệnh viện.
Các loại kiểm tra đều không có vấn đề.
Lâm Việt vẫn không yên tâm, lại tìm thêm một bác sĩ Đông y đến.
Bác sĩ Đông y bắt mạch rất lâu.
Lâm Việt sốt ruột.
“Bác sĩ, ông mau xem giúp cậu ấy đi.”
“Có phải bị nội thương không?”
“Cậu ấy không sao.”
“Chỉ cần kê ít th/uốc bổ thôi.”
Lâm Việt lập tức tỏ vẻ không thiếu tiền, th/uốc bổ đắt mấy cũng bằng lòng m/ua.
“À đúng rồi, bổ cái gì vậy?”
Bác sĩ Đông y đẩy kính.
“Bổ thận.”
“Cậu ấy hao tổn tinh khí nghiêm trọng, cơ thể suy kiệt. Nếu không chú ý, sau này có thể liệt dương.”
Mặt tôi nóng lên.
Trong lòng thầm m/ắng con rắn túng dục quá độ kia.
Lâm Việt ôm đống th/uốc bổ thận bước ra khỏi b/ệnh viện, vẻ mặt mờ mịt, muốn nói lại thôi.
Tôi ra tay trước.
“Đừng hỏi.”
“Hỏi nữa tuyệt giao.”
Lâm Việt tủi thân.
“Tôi còn chưa lên tiếng mà.”
“Ánh mắt cậu đã hỏi vô số lần rồi.”
Những dấu vết trên người tôi nhìn sơ qua giống vết cành lá trong rừng cào xước.
Nhưng Lâm Việt là một tay chơi tung hoành tình trường, sớm đã nhìn ra manh mối.
Cậu ta lại đỏ mắt, vẻ mặt c/ăm phẫn bất bình.
“Khâu Thu, rốt cuộc là ai?”
“Nói cho tôi biết, tôi tìm người xử lý hắn, để hắn ngồi tù mọt gông!”
Tôi ngăn lại.
“Hắn không dễ chọc.”
“Chọc hắn, đến lúc đó người ngồi tù mọt gông e rằng là chúng ta.”
Lâm Việt lập tức tự tưởng tượng ra hình tượng một tên đàn ông cặn bã có quyền có thế.
“Hắn thật sự lợi hại đến vậy à?”
“Hắn được quốc gia bảo vệ.”
Một con rắn mà đụng vào là ngồi tù mọt gông.
Khi ngồi lên máy bay, tôi thề vĩnh viễn không bao giờ đặt chân lên mảnh đất này nữa.
Thời C/âm.
Tạm biệt.
Không bao giờ gặp lại.
Sau khi từ b/ệnh viện phụ sản về, tôi ngã đầu xuống ngủ.
Tôi lại mơ thấy hang động ẩm ướt, lạnh lẽo kia.
Mỗi lần Thời C/âm xong chuyện, hắn đều vui vẻ lắc lắc đuôi rắn, vuốt ve bụng dưới của tôi, ánh mắt nóng bỏng nói: “Trứng rắn.”
“Ở đây có một ổ trứng rắn.”
Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ.