Tôi đã không nghe lời Lục Kiêu mà ở lại phòng b/ệnh.
Khi màn đêm buông xuống, tôi quyết định ra ngoài một chuyến.
Trong làn khói mờ ảo bao quanh núi Thanh Hành.
Pháp sư đang siêu độ cho vo/ng h/ồn.
Giữa sườn núi vắng lặng, tiếng chuông chùa tiễn đưa người quá cố.
Tôi đứng từ xa nhìn bóng lưng trầm mặc của Lục Kiêu, lồng ngựk thấy nghẹn đắng.
Một hũ tro cốt được trao vào tay anh.
Hũ tro cốt bằng đ/á bạch ngọc phản chiếu ánh trăng sáng vằng vặc.
Miệng anh lẩm bẩm điều gì đó.
Vì khoảng cách quá xa, tôi không thể đoán được anh đang nói gì.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi nghe thấy anh bật khóc nức nở.
Tiếng khóc ấy khiến tôi ch*t lặng tại chỗ.
Tôi như nghẹn đắng ở cổ họng.
Nước mắt dâng lên khóe mi, nhưng lại nhận ra mình chẳng có tư cách gì để rơi lệ.
Chỉ có thể dán mắt lên bầu trời.
Nhìn những tàn tro ch/áy thành một nắm bụi quấn quýt lấy ánh trăng.
Đến cuối cùng, chỉ biết nghẹn ngào thốt ra một lời xin lỗi.
"...Xin lỗi Tiểu Chuẩn, anh đã không thể che giấu cho em được nữa rồi."
Tôi đắm chìm trong lần tiễn biệt cuối cùng, đến mức quên mất phải rời đi sớm hơn.
Tiếng sột soạt vang lên từ bụi cỏ, có người đứng sững lại phía sau tôi.
"Cậu tưởng tôi gắn thiết bị định vị chỉ để làm cảnh à?"
Giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Ngay lập tức, cổ tôi bị siết ch/ặt.
Trán đ/ập mạnh vào thân cây, hai tay bị ép ra sau lưng.
"Cậu có tư cách gì mà đến đây? Hay là cậu tự tin đến mức nghĩ rằng bây giờ tôi sẽ không ra tay với cậu?"
Hơi thở của tôi đình trệ.
Cố gắng giải thích: "Tôi chỉ là... muốn đến tiễn đưa cậu ấy."
"Tiễn đưa cậu ấy? Nói nghe như thể cậu chẳng có chút liên quan nào đến cái ch*t của cậu ấy vậy."
"Phó Bồi Sinh, để trốn tránh sự truy lùng của Cục Giám sát, cậu đã thay thế thân phận của cậu ấy suốt sáu năm! Cậu thực sự nhập tâm đến mức quên mình là ai rồi sao? Tưởng mình có thể làm một người bình thường à?"
Sự phẫn nộ đi kèm với tiếng cười khẩy.
Lực tay ở cổ họng không ngừng siết ch/ặt.
Tôi thiếu oxy đến mức hoa mắt chóng mặt, không thể thốt ra thêm một chữ nào nữa.
"Phó Bồi Sinh, Giáo hoàng đã ch*t rồi, nhưng những tội á/c lão ta gây ra, đều phải do cậu trả giá từng chút một."
Bàn tay trên cổ họng nới lỏng ra.
Oxy ùa vào đường hô hấp một cách đột ngột, tôi chật vật ho sặc sụa.
Nước mắt cũng theo đó mà trào ra.
Giây tiếp theo, anh xách tôi lên, ném vào trong xe.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe lăn bánh, cuộc gọi khẩn cấp từ b/ệnh viện hiện lên trên màn hình lớn của xe.
Tim tôi chùng xuống.