04

Hơi thở của ta chợt ngưng trệ.

Xong đời rồi.

Tối qua sau khi bị hôn, ta chỉ mải cắm đầu bỏ chạy, quên béng mất việc phải lưu ý đến vết thương trên miệng hắn.

Ta hít sâu một hơi, dùng hết kỹ năng diễn xuất cả đời mình, nặn ra một nụ cười trào phúng: "Sao nào, chẳng lẽ nô tỳ nửa đêm không ngủ, chỉ vì muốn rạ/ch một đường trên miệng điện hạ sao?"

Tống Văn Cảnh nhướng mày, không tỏ rõ thái độ là đồng tình hay phản đối.

Ngay lúc hắn còn định hỏi thêm điều gì đó, ngoài cửa chợt truyền đến một trận động tĩnh.

Chỉ thấy vị đại thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng đế, dẫn theo một đám hạ nhân cười tủm tỉm bước vào cửa.

Thái giám đưa mắt nhìn quanh tòa cung điện hoang tàn một vòng, cất giọng: "Điện hạ, căn phòng này nên tu sửa lại một chút rồi."

Thế là tất cả mọi người đều biết.

Vị phế Thái tử ngày trước mặc người ứ/c hi*p, nay lại một lần nữa giành được sự sủng ái của hoàng đế.

Những ngày tháng sau đó, hạ nhân trong cung của Tống Văn Cảnh ngày một nhiều hơn.

Hắn cũng ngày càng đắc thế.

Đối với kẻ từng ứ/c hi*p hắn là ta đây, hắn lại chần chừ mãi chẳng có động tĩnh gì.

Hắn bận rộn tranh quyền đoạt vị, bận rộn tính kế mưu sâu, bận rộn trèo lên vị trí cao hơn. Còn tiến độ nhiệm vụ của ta thì đã hoàn thành được hơn phân nửa.

Rốt cuộc cũng không cần phải vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để b/ắt n/ạt hắn như trước kia nữa.

Sau khi rảnh rỗi, thường xuyên có những tỳ nữ khác đến thăm dò ta: "Ngưng Ngọc tỷ tỷ, tỷ đi theo điện hạ lâu như vậy, điện hạ đối xử với tỷ thế nào?"

Ta chỉ cười mà không nói.

Bọn họ lại tiếp tục hỏi: "Nghe nói khả năng tự chữa lành của điện hạ cực kỳ mạnh mẽ, bất luận chịu vết thương nặng đến đâu cũng có thể nhanh chóng khỏi hẳn, chuyện này là thật sao?"

Ta chỉ tiếp tục mỉm cười.

Bởi vì ta thường xuyên giúp hắn bôi th/uốc xong, sau đó lại xóa bỏ ký ức của hắn.

Đến mức Tống Văn Cảnh cho tới tận bây giờ vẫn luôn đinh ninh rằng bản thân mình thiên phú dị bẩm, khả năng tự chữa lành siêu phàm cơ đấy.

05

Ba tháng sau.

Một đạo thánh chỉ ban xuống. Bệ hạ phục vị cho Tống Văn Cảnh làm Thái tử.

Tin tức vừa truyền ra, cả triều đình chấn động.

Chúng nhân rốt cuộc cũng bắt đầu nhìn thẳng vào kẻ đã bị phế truất suốt năm năm, nay lại một lần nữa giành được thánh ân này.

Nhất thời, các gia tộc, phe phái đều thi nhau lấy lòng Tống Văn Cảnh. Đủ loại vàng bạc châu báu cứ như đồ bỏ đi, ùn ùn đưa vào trong cung.

Ta cứ ngỡ Tống Văn Cảnh lại sắp bận rộn tối tăm mặt mũi.

Nào ngờ vị đương sự này lại tạm thời khước từ mọi lời mời mọc, dẫn theo một đám người rầm rộ kéo về.

Việc đầu tiên hắn làm khi trở về chính là gọi ta ra ngoài.

Phía sau hắn là một đám cung nhân tùy tùng, có kẻ chưa rõ sự tình liền lén lút thò đầu ra nhìn ta.

Bọn họ phát hiện ta chẳng qua chỉ là một tỳ nữ bình thường.

Ngay lúc mọi người còn đang nghi hoặc, Tống Văn Cảnh rốt cuộc cũng lên tiếng.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, gằn từng chữ, lạnh lùng lên án: "Ngưng Ngọc, ngươi giậu đổ bìm leo, nói cô chỉ biết liên lụy ngươi."

"Ngươi ngày ngày ng/ược đ/ãi cô, không cho cô ăn cơm. Nay, cô phải đòi lại từng món n/ợ một!"

Mọi người nghe xong, bất động thanh sắc đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai ngờ Thái tử điện hạ lại từng có đoạn quá khứ bi thảm đến nhường này.

Bọn họ đầy vẻ c/ăm phẫn trừng mắt nhìn ta. Sau đó lại quay sang nhìn vị Thái tử đang tỏ vẻ đáng thương kia.

Thế nhưng lại phát hiện vị Thái tử "từ nhỏ ăn không đủ no" ấy, thực chất lại cao tới một mét chín. Vai rộng eo thon, vóc dáng vạm vỡ tráng kiện.

Tất cả nhất thời chìm vào trầm mặc.

06

Hệ thống cạn lời lên tiếng: [Ký chủ, đã bảo cô cho hắn ăn ít đi một chút, cô lại không nghe!]

[Bây giờ thì hay rồi, nhân vật phản diện nhỏ bé đáng thương của ta thoắt cái đã biến thành một nam nhân cơ bụng cuồn cuộn, cao một mét chín rồi!]

Ta chột dạ đáp: [Khụ... Nhỡ đâu do cốt cách hắn vốn tốt, thiên phú dị bẩm thì sao...]

Hiện tại nhiệm vụ của ta đã hoàn thành hơn phân nửa, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có thể hoàn tất toàn bộ. Đến lúc đó là có thể thành công giả ch*t thoát thân.

Hệ thống từng hứa hẹn, sau khi nhiệm vụ thành công sẽ đưa ta trở về thế giới cũ, đồng thời thưởng cho ta một khoản tiền lớn, đủ để nửa đời sau sống trong nhung lụa, cơm no áo ấm.

Vì muốn sớm ngày nhận được tiền thưởng, ta lập tức tỏ vẻ hoảng lo/ạn, quỳ rạp xuống đất dập đầu xin tha.

Ta tiếp tục sắm vai một tỳ nữ hèn mọn, tham sống sợ ch*t.

Những kẻ xung quanh kẻ thì thương hại, kẻ thì lạnh lùng nhìn ta, tất cả đều cho rằng ta sắp sửa mất mạng đến nơi.

Tống Văn Cảnh rũ mắt nhìn kẻ từng kiêu ngạo hống hách là ta đây, nay lại đang r/un r/ẩy quỳ rạp dưới chân hắn.

Chiếc cổ trắng ngần mỏng manh lộ ra, tựa hồ chỉ cần bẻ nhẹ một cái là g/ãy nát.

Hắn trầm mặc hồi lâu. Cuối cùng hắn mới cất giọng mang theo thâm ý khó dò: "Để ngươi ch*t thì quá hời cho ngươi rồi."

"Bên cạnh cô vẫn còn thiếu một tỳ nữ thiếp thân, ngươi tới hầu hạ đi."

Ta ngẩn người.

Trong nguyên tác làm gì có đoạn cốt truyện này cơ chứ?

Hệ thống lại chẳng mảy may bận tâm, ngược lại còn hưng phấn reo lên: [Như vậy càng tiện cho việc làm nhiệm vụ, dù sao hai ngày nữa ngươi còn phải hạ dược hắn cơ mà!]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
6 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không hiểu tiếng người à? Không sao, tiểu thư đích thực cũng hơi hơi biết võ thuật đấy.

Chương 7
Năm thứ hai sau khi bà Lục qua đời, tôi đang ngồi xổm trong thùng rác ăn ngon lành thì bị một bàn tay to đùng túm cổ lôi ra. "Cô là Lâm Chi Chi?" Nhìn gã đàn ông lực lưỡng trước mặt, tôi nhe răng cười rồi bỗng khóc thảm thiết. "Anh cả ơi, em không biết thùng rác này thuộc khu vực anh quản, anh đừng đánh em." Một phụ nữ sang trọng đẩy gã đàn ông sang một bên. Không chút ghê tởm mùi hôi thối trên người tôi, bà ôm chặt tôi vào lòng. "Con gái tội nghiệp của mẹ, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi." Tôi ngơ ngác nhìn bà, vẫn không quên cắn một miếng chiếc bánh hamburger dơ dáy trong tay. Mãi đến khi lên xe, tôi mới biết hóa ra mình chính là kim chi chân chính của gia tộc họ Lâm...
Hiện đại
Gia Đình
Nữ Cường
0